Thông báo

Icon
Error

2 Trang<12
Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to first unread
matnguyen  
#21 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

QUYỂN THỨ VI

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN - THIỀN NHÂN

PHẨM TẾ ĐỘ TỲ KHEO DIÊM ĐÊ RA THỨ MƯỜI MỘT

Lúc bấy giờ Phật Mẫu Chuẩn Đề cùng với bốn bộ chúng an trú trong Mật Định Tam Muội Tổng Trì vào lúc giữa đêm. Tỳ Kheo Diêm Đê Ra thân thể đầy máu, các vết thương trên người ông quá nặng té xuống ngất xỉu giữa pháp hội. Ngài Chiết Độc Hành Giả đỡ Tỳ Kheo Diêm Đê Ra, rồi dùng sức thần thông phương tiện thu hết máu độc và truyền vào người ông một luồng dương khí cực thịnh khiến cho ông lần hồi tỉnh lại. Tỳ Kheo Diêm Đê Ra thấy thân mình chẳng có một chút máu thì vô cùng kinh ngạc. Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề dạy rằng:
- Ông nên tạ ơn ngài Chiết Độc Hành Giả, vừa rồi người đã cứu ông thoát khỏi tai nạn hiểm nghèo ấy.
Tỳ Kheo Diêm Đê Ra quỳ lạy Chiết Độc Hành Giả rồi bạch cùng đức Phật rằng:
- Kính bạch đấng Thánh Huệ Thế Tôn! Con là người vô trí, vì nghe lời Tỳ Kheo Sim Sum Pa nên đã gây ra vô lượng tội ác. Hôm nay con quỳ trước Thế Tôn và đại chúng cầu xin sám hối, sau là cầu Phật dùng hình phạt để nghiêm trị kẻ tội đồ. Rất mong Phật vì đệ tử chúng con mà chỉ dạy cho phương pháp tu hành thoát khỏi sự trằn trọc khổ đau trong kiếp sống hiện tại.
Phật Mẫu Chuẩn Đề ôn tồn dạy bảo:
- Này Tỳ Kheo Diêm Đê Ra! Trước kia ông ở trong pháp hội của Như Lai, Như Lai đã vì ông chỉ dạy cho những thiện pháp. Sau khi ông rời khỏi pháp hội để làm những ác nghiệp, nhưng thân tâm ông không chịu làm. Hôm nay ông trở về đây chính là để cầu thiện pháp vi diệu của Như Lai.
- Này Tỳ Kheo Diêm Đê Ra! Trước, sau và hôm nay ba thời này cũng không có gì thay đổi. Tại sao ông cầu Như Lai làm pháp nghiêm trị. Như Lai đã sẵn lòng đại bi thương xót chúng sanh như con một. Như Lai là chổ nương nhờ rộng lớn không có gì sánh kịp. Như Lai hay cứu hộ tất cả chúng sanh không chán mỏi. Như Lai ví như vị Đại Lương Y gỡ mũi tên độc tham, sân, si cho chúng sanh mà chẳng bao giờ nghĩ đến công lao. Như Lai hay ban pháp vô úy giải thoát Cam Lộ cho chúng sanh được giải thoát. Như Lai hay đánh thức cơn mê mờ của chúng sanh từ nay đến vô lượng ức kiếp. Như Lai là bậc đạo sư của cả thảy chúng sanh ứng cúng Chánh Đẳng Chánh Giác. Như Lai đã bỏ tất cả những món đồ chơi hung hiểm của Thế Gian. Như Lai đã dứt trừ tất cả những tư tưởng điên đảo, thù oán, ganh ghét, khôn ngu, tỵ hiềm, trách móc, đua đòi, thắng bại, phải trái v.v… Như Lai đã thành tựu những pháp khó tu khó học mà Trời Người không làm được. Thế gian hết sức ca ngợi, tôn trọng cúng dường, tán thán kinh Chuẩn Đề Đệ Nhất Bổn-Tôn này. Kinh này là tạng báu trong các kinh, được chư Phật mười phương ủng hộ và phân thân đến nghe pháp. Nếu chỗ nào có ánh sáng của Viên Minh Bố Liệt Phạn Thơ Đồ phải biết chổ đó có phân thân của chư phật mười phương. Chư Bồ-Tát thường bao vệ đó, ủng hộ giúp sức cho người trì tụng kinh này được đầy đủ bổn nguyện công đức. Nếu có pháp sư diễn nói kinh này có chỗ bị quên mất, chư Phật vì kinh này khiến cho vị pháp sư ấy được lưu thông giảng nghĩa đầy đủ, pháp âm thâm diệu. Chúng sanh nghe pháp vui ưa phát tâm tu tập theo con đường chơn lý của Giáo Môn Mật Tông. Cõi hư không đại địa do sức thâm nhập thân chú đại Tổng Trì Chuẩn-Đề Tối Thắng Tôn Đà Ra Ni này, khiến cho vạn vật đều sanh mầm phước thiện hoan hỷ. Bông hoa cây trái xanh tươi, cỏ nước, vườn, rừng, ao tắm, đất đai, núi non, sông, biển tự nhiên phát sanh vật báu và các bậc Thượng Sĩ Đại Bồ Tát Ma Ha Tát. Các loài sanh vật trở nên hiền hậu thuần hóa dứt sự khủng bố của các loài mạnh mẽ hơn nó. Cõi đất muôn hoa đua nở, cung điện, lâu đài bỗng nhiên xuất hiện. Quốc độ tự trang nghiêm và thấy các Phật quốc cũng lại như thế. Trong gió hư không lại có tiếng vang vi diệu như ngàn nhạc âm, khiến cho thân tâm của chúng sanh tín ngưỡng tu hành, lễ bái, trì niệm đắc nhập các môn tam muội. Đó là do sức mạnh thuần hậu của Như Lai đã trãi qua vô lượng thế giới thành tựu pháp môn Bí-Mật Bổn Tôn Chuẩn Đề Đà Ra Ni chú:
Khể thủ qui-y Tô Tất Đế
Đầu diện đãnh lễ Thất Cu Chi
Ngã kim xưng tán Đại Chuẩn-Đề
Duy nguyện từ bi thùy gia hộ
Nammô tát đa nẫm tam miệu tam bồ đề cu chi nẫm đát diệt tha. Án chiết lệ chủ Lệ Chuẩn-Đề Ta bà ha.
Bấy giờ phật Mẫu Chuẩn-Đề muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
1. Đấng Siêu Thắng Tự Tại
Bi, Nguyện vượt thế gian
Trong nghìn muôn ức cõi
Ta bỏ công khổ nhọc
Quên cả sự chết chóc
Mà tu tập kinh này
Dùng mãnh lực thiện pháp
Hóa giải các phiền phược
2. Như Lai Chơn Mật Giác
Tánh thể rất kinh lạ
Xưa nay chưa từng có
Mở nhẹ tạng Bí-Yếu
Chuyển động bánh xe pháp
Rung động đến mười phương
Luân chuyển rất êm dịu
Làm vui đẹp lòng chúng
Dạo đi khắp cõi nước
Sáu điệu đều vang động
Danh đồn, tiếng khen thảy
Bực nhứt của ba cõi
Thầy dạy khắp Trời, Người
Thành tựu chơn Mật Pháp
Món Bí-Pháp Tam Muội
Ẩn sâu niệm Tổng Trì
Đà la đại thần chú
Tóm thâu Tối Mật Môn
Pháp nghĩa rộng diễn nói
Trước sau, thượng trung hạ
Lời lẽ rất trong sáng
Nhiếp phục lòng chúng sanh
Đạo đức được hưng thạnh
Phát huy đường chánh giác
Tứ chúng đều hoan hỷ
Nương theo Phật Pháp Tạng
Thủ trì giới, định, huệ
Xa lìa sự chơi cười
Im lặng tâm bền bỉ
Lúc móng tâm, tịnh tâm
Hoặc động hoặc thanh tịnh
Oai nghi là cấm giới
Tánh lặng như hư không
Ít nói lòng an ổn
Nghiệp thức liền chấm dứt
3. Đấng Đạo Sư Đẳng Huệ
Diễn nói bốn nghĩa đế
Dạy chúng sanh vào đạo
Đoạn lìa cả hai bên
Thiện ác đã thuần thục
Mà nhơn quả chẳng sanh
Ta nói pháp xuất thế
Thành vô thượng Bồ Đề
Bấy giờ Tỳ Kheo Diêm Đê Ra lại bạch Phật rằng:
- Thế Tôn! Cớ sao ngài không tổ chức ra Giáo Hội để cho việc tu hành được mở mang rộng lớn hơn. Thế Tôn lại để cho Tỳ Kheo Sim Sum Pa thành lập Giáo Hội dùng nhiều thế lực nguy hiểm hãm hại đức Thế Tôn như thế. Cúi mong Phật từ bi rộng lớn chỉ dạy cho hàng hậu học chúng con những pháp chưa hiểu biết được sáng tỏ thuần thục.
Phật Mẫu Chuẩn-Đề mĩm cười chỉ dạy cho ông Tỳ Kheo Diêm Đê Ra rằng:
- Này các Tỳ Kheo! Các ông chớ nên nói rằng Như Lai đã sáng lập ra Giáo Hội Du Già để cho bực hiền thánh chê ta là người vô trí tham danh cầu thực. Cái danh ấy chỉ để cho người đời ca tụng. Còn việc tu hành của Như Lai không cần ai biết đến, có như vậy pháp tu của Như Lai mới được tồn tại nơi thế gian. Các ông chớ nên nói Như Lai dùng hình luật để nghiêm trị kẻ tội đồ như ông. Như Lai đã tự nghiêm trị nơi bản thân mình rất khắc nghiệt, và đã bỏ thân mạng để cầu chánh pháp. Vào thời Hiền Kiếp, ta đã vì người cần ánh sáng mà hiến cho đôi mắt, đã vì người cần thịt mà cắt bỏ thân mình, đã vì hổ đói mà thí thân, đã vì cha mẹ mà lấy máu trị bệnh cho song đường, đã vì vua mà chết thế cho bực minh quân v.v… Đó là những việc làm hiếm có khó được mà trong thế gian Trời, Người, Rồng, A Tu La, Địa Ngục, Ngạ Quỉ, Súc Sanh không ai làm được.
- Này các Tỳ Kheo! Không phải ở trong hiền kiếp Như Lai mới làm việc bố thí thân mạng, mà thực sự Như Lai đã bỏ thân trãi qua ba A Tăng Kỳ Kiếp trong vô số kiếp làm những việ khó làm, tu những pháp khó tu như thế. Vì vậy Như Lai tuyên bố giữa pháp hội rằng: Như Lai chẳng có tổ chức Giáo-Hội để nghiêm trị kẻ tội đồ. Như Lai là đấng Chánh Giác hay giác ngộ cho kẻ lỗi lầm biết con đường tu hành giải thoát. Như Lai không bị gàn buộc bởi tánh hiếu kỳ của Thế gian và Xuất Thế gian. Như Lai không bị sự phân biệt làm ô nhiễm và cũng chẳng bị pháp vô phân biệt làm nhiễu loạn. Như Lai là bực Tịnh Trụ Đà Ra Ni thành tựu đầy đủ Mật Giáo môn tam muội ở nơi pháp nhất nghĩa, nhất cú, nhứt môn, nhất pháp, nhất âm, nhất trụ, nhất tướng, nhứt vị v.v… tiến thẳng đến quả vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Ông Tỳ Kheo Diêm Đê Ra nghe lời Phật dạy, sanh lòng Hoan Hỷ Đà Ra Ni, tâm lành nẩy nở, sức cung kính và tinh tấn vượt lên làm cho ngài phát tâm đại Bồ-Đề thọ trì thần chú Chuẩn Đề theo đúng con đường tu tập của giáo môn Mật Tông. Ông Tỳ Kheo Diêm Đê Ra lại bạch Phật rằng:
- Thế Tôn! Chúng con đã bị mũi tên sanh tử ghim chặt vào người rất là sâu nặng, vết thương bị nhiễm độc trãi qua vô lượng kiếp khó bề chữa trị. Rất may mắn thay có đấng Đại Pháp Vương sáng chế thuốc lành chữa tâm bệnh cho chúng con. Hôm nay con nghe lời Phật chỉ dạy khiến cho tội lỗi biến mất, thân tâm an ổn dường như nhổ được mũi tên sanh tử của nhiều đời nhiều kiếp đã qua.
- Thế Tôn! Rất mong người từ bi chỉ dạy cho chúng con biết cái lỗi của sanh tử, và nguyên nhân nào sanh ra vô minh. Ngưỡng mong Thế Tôn chỉ dạy cho chúng con phương pháp nào sống trong vô minh mà chẳng bị vô minh lôi cuốn, và phương pháp nào sống trong sanh tử khổ đau mà thân tâm chẳng bị gàn buộc?
Phật Mẫu Chuẩn Đề mĩm cười ôn tồn chỉ dạy:
- Này các Tỳ Kheo! Cái lõi của sanh tử từ xưa đến nay chẳng bao giờ có. Sở dĩ mà có là bởi tập nhiễm theo tánh xấu của Thế gian. Các Tỳ Kheo hãy quan sát quá trình sống của con người từ khi còn tấm bé sanh ra lớn dần đến mười ba tuổi, trong tuổi ấu thơ nó chẳng biết tạo tội là gì và thiện ác là gì? Này các Tỳ Kheo? Khi nó ở tuổi mười bảy cho đến già, do tập nhiễm thói quen xấu của thế gian nên cái lỗi sanh tử từ đó mà sanh ra. Nếu có người trí thiện căn đầy đủ thấy rõ ác tâm ưa phát sanh nơi bổn tánh thanh tịnh của mình, lòng muốn xa lìa tầm Thiện Trí Thức xuất gia tu theo đại đạo.
- Này các Tỳ Kheo! Tội lỗi có hai thứ: một là nặng hai là nhẹ. Những kẻ làm ác biết sợ quả báo hay lo tu hành đoạn trừ nghiệp lậu gọi là tội nhẹ. Những kẻ làm ác, chuyên chủ phá hoại Tam Bảo, ăn cắp, tà dâm, nói dối, uống rượu, giết người lòng chẳng sợ sệt gọi là tội nặng.
- Này các Tỳ Kheo! Những người làm lành có hai hạng: một là làm lành mà tâm chẳng lành, làm tốt mà tâm chẳng tốt, cử chỉ nghiêm trang mà tâm bất hiếu bất kính. Giới luật tinh thông mà tâm hay tạo tội lỗi gọi là tội nặng. Hai là những người làm lành thấy rõ tội lỗi của phiền nảo lòng muốn xa lìa, theo đường thiện đạo, phát khởi phương tiện tầm tu giải thoát, gần gủi bạn lành, theo chân Thiện Tri Thức rèn luyện ý chí phá hoại ác Ma thu phục phiền nảo gọi là tội nhẹ. Người này học hỏi biết được các món Ma: Phiền nảo Ma, Ám Ma, Độn Ma, Trừng Ma, Khảo Ma, Cảnh Ma, Dục Ma, Si Ma, Bạo Ma, Tham Ma, Ảo Ma, Cảm Xúc Ma, Thọ Ma, Tưởng Ma, Ngũ Ấm Ma, Nghịch Ý Ma, Thuận Ma, Thiên Ma, Chướng Ma, Nhu Nhược Ma, Dụ Dỗ Ma, Âm Thanh Ma, Ru Ngủ Ma, Hắc Ám Ma, Vương Giả Ma, Vật Báu Ma, Thúc Dục Ma, Chiêu Cảm Ma, và vô lượng các món Ma khác nhau rất khó phân biệt. Các thứ Ma như thế rất đa dạng hay làm mất công hạnh của những hàng Thanh Văn, Duyên Giác mới tu mới học rất dễ dàng. Các Tỳ Kheo nên quan sát cho thấu đáo phiền nảo ác tâm cho thật chính chắn để khỏi lầm lẫn với bọn Ma Quân trong một đường tơ kẻ tóc, mà mỗi người tu hành đều phải hiểu rõ điểm này. Đây gọi là sống trong sanh tử mà chằng bị sanh tử làm hại, sống trong vô minh mà chẳng bị vô minh lôi cuống. Bấy giờ Đức Phật muốn tóm lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
1. Đức Phật thuở quá khứ
Cùng vị lai hiện tại
Đều nương theo Mật Pháp
Thành tựu Đại Tổng Trì
Mật chủ Án Ma Pháp
Nhập vào Vô Gián Môn
Khởi sức đại dõng mãnh
Tu hành nơi số kiếp
Không chuyển chẳng thay đổi
Lòng kiên cố bền vững
Như ngọn Tu Di Sơn
Các phiền nảo nhiễu loạn
Như số bụi vi trần
Đến đi trong chốc lát
Không hại và vô hại
Nhờ tu tập kinh này
Thẩm sâu nơi Mật Định
Xác xuất các Tam Muội
Chuyển vời Ác Ma Pháp
Xóa đêm tối vô minh
Mà chẳng ai hay biết
Bằng hành động thực tế
Đắp y và mang bát
Cử chỉ nhẹ êm dịu
Im lặng ít nói năng
Dường như vào đại định
2. Hạnh Bồ Tát bất thối
Trãi qua vô số kiếp
Trồng các cội công đức
Như số bụi vi trần
Thời gian thoáng qua mau
Xem như đang dừng lại
Tịch tỉnh lòng thanh thoát
Chẳng động cũng chẳng chuyển
Chẳng được cũng chẳng mất
Chẳng có cũng chẳng không
Phải trái chẳng vin động
Chiều hướng chẳng có tên
Bí quyết khó lường được
Tạo thành chơn Mật-Pháp
Phiền nảo tuy thạnh hành
Thoáng chốc hóa thành không
Tuy không mà lại có
Bổn phận của phiền nảo
Gieo chủng tử ác khổ
Trải qua sa số kiếp
Ở từ đời vô thỉ
Không có chỗ ngừng nghĩ
3. Do đó Phật phương tiện
Dùng sức Siêu Mật Pháp
Trãi qua ức tăng kỳ
Nơi vô lượng số kiếp
Hàng phục chúng Ma quân
Thành ra là đạo bạn
Pháp nghịch chuyển thành thuận
Niệm ác quy niệm thiện
Đảo lộn pháp Thế gian
Phật chế Y Ca Sa
Viên thành pháp xuất thế
Từ bi vô chướng ngại
Ăn uống khác phàm phu
Đi đứng rất chậm rãi
Chẳng ngó liếc phi thời
Mà ngó vào tâm tánh
Xa lìa các sắc dục
Ngồi thiền hoặc kinh hành
Không có chỗ gián đoạn
Đời sống rất giản dị
Tam y và nhất bát
Tùy thân đi bốn phương
Gieo duyên cùng khai đạo
Tịnh tu các phạm hạnh
Thanh tịnh phát trí huệ
4. Bồ Tát hành như thế
Mà chẳng thấy đạo hành
Bồ Tát tu như thế
Mà chẳng thấy pháp tu
Dường như trụ hư không
Chẳng mến tiếc vật, pháp
Chẳng vin động tưởng niệm
Xa lìa nội ngoại pháp
Gọn nhẹ chẳng chấp chặt
Tâm rỗng lặng hồn nhiên
Bỏ mục đích Tối-Thượng
Thành chánh đẳng chánh giác
Nên gọi đó là Phật
Trang nghiêm cả quốc độ
Khiến Trời, Người thức tỉnh
Đến cúng dường nghe pháp
Rãi hoa hoặc xông hương
Dùng các cách trang điểm
Ngợi khen cùng tán thán
Những công hạnh khó làm
Qui-y giữ tịnh giới
Vâng hành các phạm hạnh
Đèn nến đốt cúng dường
Trái cây cùng hoa quả
Cúng Phật Hiền Thánh Tăng
5. Kinh Phật Mẫu Chuẩn-Đề
Đứng đầu trong các kinh
Sức mạnh đại tự tại
Oai đức vô cùng cực
Khó nói khó nghĩ bàn
Diệu linh ứng tùy chỗ
Lúc ta thành Phật đạo
Quán sát các chúng sanh
Căn cơ quá thấp kém
Chẳng phải chỗ truyền thừa
Nên đem pháp giáo hóa
Mật truyền cho Bồ-Tát
Giử gìn bổn kinh này
Lưu bố khắp mười phương
Chỗ của Phật Vô-Động
Hoặc nơi cõi Ta Bà
Thích Ca Mâu Ni Phật
Trợ pháp rất mạnh mẽ
Được chúng sanh ưa chuộng
Tu tập càng tinh tấn
Đắc nhập các tam-muội
Thành vô thượng Bồ-Đề.
Khi Phật Mẫu Chuẩn Đề thuyết xong bài kệ pháp, ngài im lặng vào bản tánh Chơn Như Đà Ra Ni của Tối Đại Minh chú, an trụ mạnh mẽ như Tu Di Sơn. Bồ-Tát Kim Cang Mật Tích cùng các chúng Bồ-Tát, A La Hán trong pháp hội sanh lòng cung kính, nhiễu Phật ba vòng cúng dường tán thán đủ mọi cách. Sáu ngàn Thánh Chúng Bồ-Tát được Pháp Luân thường chuyển Đà Ra Ni. Các bực đại A-La-Hán đợc pháp Vô Sanh Nhẫn Đà Ra Ni. Năm vạn thính giả phát Bồ-Đề tâm ủng hộ chánh pháp. Pháp Hội Chư Phật, Bồ-Tát, Hiền Thánh Tăng được chư thiên, Nhơn rãi hoa cúng dường, tất cả đều hoan hỷ tín thọ phụng hành.
Nam mô Chuẩn-Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)


(Hết phẩm thứ mười một)

—————————————–
matnguyen  
#22 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN – QUYỂN VI, PHẨM BỒ TÁT CÚNG DƯỜNG THỨ MƯỜI HAI

UserPostedImage


KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

QUYỂN THỨ VI

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN - THIỀN NHÂN

PHẨM BỒ TÁT CÚNG DƯỜNG THỨ MƯỜI HAI


Lúc bấy giờ vào tiết mùa xuân. Tại rừng Ô Ta, đức Phật Mẫu Chuẩn Đề cùng với mười lăm nghìn vị đại A-La-Hán đều cư trú an lành. Các vị Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ-Tát vây quanh cúng dường thưa hỏi những duyên sự chưa được giải đáp. Khi ấy có đại thần của vua Lãm Vương cầm đầu là ông Tuệ Mạng đem thức ăn vật uống đến cúng dường trong buổi thuyết pháp đầu tiên tại rừng Ô-Ta. Ông Tuệ Mạng sau khi thiết lễ cúng dường xong rồi bạch Phật rằng:
- Chúng con là đại thần nước A La Hảm vâng mệnh đức vua đến đây làm lễ ra mắt đức Thế Tôn và làm lễ cúng dường ba ngôi Tam Bảo. Rất mong đức Thế Tôn từ bi nạp thọ cho đất nước chúng con được thanh bình an cư lạc nghiệp.
Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề im lặng kham nhẫn mà thọ thí. Bồ-Tát Kim Cang Mật Tích là bực thượng thủ đứng đầu trong hàng đại chúng Bồ-Tát, ngài quan sát căn cơ của mọi người, rồi đứng dậy trịch áo bày vai hửu đi nhiễu quanh Phật ba vòng, quỳ xuống chấp tay bạch rằng:
- Thế Tôn! Chúng con là hàng Bồ-Tát tuy tu hành theo Phật đã lâu, Nhưng sự hiểu biết vẫn còn nông cạn. Ngưỡng mong Thế Tôn chỉ bày phương pháp cúng dường, để cho chúng con và chúng sanh đời sau được nhiều điều lợi ích lớn.
Bồ-Tát Kim Cang Mật Tích thưa hỏi vừa xong. Phật Mẫu Chuẩn Đề đưa cánh tay sắc vàng xoa đầu đức Bồ-Tát mà dạy rằng:
- Này ThiệnNamTử! Thiện Nữ Nhơn! Đã từ lâu Như Lai ở nơi pháp cúng dường chưa từng nhắc nhở đến. Hôm nay có đầy đủ nhơn duyên được các ông thưa hỏi. Như Lai sẽ vì các ông mà chỉ dạy phương pháp cúng dường đúng như thật.
- Này ThiệnNamTử! Thiện Nữ Nhơn! Pháp cúng dường này của ba đời chư Phật quá khứ, hiện tại và vị lai chế ra để làm lợi ích cho tất cả chúng sanh trong pháp giới hữu tình và vô tình. Môn pháp này không luận là kẻ xuất gia, tại gia. Chỉ cần nên chú ý thực hành cúng dường đúng như thật, thì phước báu không thể hạn lượng được. Nếu có người thiện tâm đem lòng tôn trọng cung kính nơi Phật Pháp Tăng Tam Bảo, bỏ những ý nghĩ điên đảo làm đúng như pháp, hoặc đem y áo, hương hoa, thức ăn, vật uống, hương bột, hương xoa, đèn nến, tọc cụ, ngọa cụ và tứ sự vật dụng phát tâm cúng dường nơi Phật Pháp Tăng. Tất cả những đồ cúng thí sửa soạn nghiêm tịnh, thân thể tắm rửa, ăn mặc kính đáo gọn gàng, cử chỉ hành động đúng theo thiện pháp. Lễ nghĩa chơn thật, đầu thành đảnh lễ dâng cúng các món vật thực, lại ca ngợi tán thán công đức Phật Đà, ưa vui phát tâm phụng hành pháp báu, nghe pháp nhứt tâm cần cầu chánh đạo. Lại nữa muốn cúng dường ba tịnh giới của Phật, phải siêng năng thưa hỏi và khởi động lòng tôn trọng đối với Phật mà tu hành. Đây gọi là pháp cúng dường rất được Trời, Người tôn trọng, hàng Quỉ Thần ưa vui bảo vệ cho người đó được hưởng những phước báu vui lạ hiếm có khó đặng.
- Này ThiệnNamTử! Thiện Nữ Nhơn! Pháp môn cúng dường là pháp tối hậu bực nhất trong tất cả các pháp môn khác mà hàng Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ-Tát cần nên chú ý quan sát. Pháp môn này là mẹ của các pháp, ưa sản sanh ra chư Phật ba đời, và hay giúp cho người tu mau định tâm, giữ giới và phát sanh trí huệ nhanh chóng, nhờ sức phụng thờ bền bỉ nơi vô lượng chư Phật, chư Bổ-Tát, chư Hiền Thánh Tăng trong mười phương quốc độ không có chỗ thiếu xót. Nếu có kẻ ác hay làm việc phá hoại giới cấm của Phật, chuyên hại người bằng lời nói, hành động và việc làm, nay muốn trở thành người chánh nhơn trong Phật pháp, đều phải rốt ráo tu theo pháp môn phương tiện cúng dường quí báu bực nhứt này, vì nó là pháp đứng đầu của lục Độ Ba La Mật, rất được Trời, Người và Thế gian tôn thờ.
- Này ThiệnNamTử! Thiện Nữ Nhơn! Pháp môn cúng dường hay biểu hiện sức oai thần mạnh nhanh của chư Phật nên được gọi là Đàn Na Ba La Mật, là chỗ trú ngụ của vô lượng công đức Phật, là chỗ quy thú của các môn tam muội Đà Ra Ni, cũng là chỗ về nương vững chắc của sáu loài chúng sanh. Nếu có người vương mang tật khổ trì tụng nơi bổn kinh này thành tâm cúng dường thời được an vui. Người bệnh lâu không hết, biết phát tâm cúng dường thì bệnh kiền hết. Người gặp nhiều tai nạn đau thương, biết phát tâm cúng dường thời tai nạn qua khỏi. Người ngu si khờ dại, biết phát tâm cúng dường thời được trí huệ sáng suốt. Người nghèo hèn khốn khổ yếu đuối, biết phát tâm cúng dường thời được chỗ giàu sang phú quý. Kẻ ác độc tán tận lương tâm, biết phát tâm cúng dường, thời đặng chỗ hiền lành gặp Thiện Tri Thức. Người bỏn xẻn ganh tỵ, biết phát tâm cúng dường thời được tâm xả thí rộng rãi, thành tựu đại bi tâm. Kẻ gian xảo dối trá biết phát tâm cúng dường thời được chỗ ngay ngắn trong sạch v.v… tất cả những hành động, cử chỉ, lời nói, việc làm đều do pháp môn cúng dường này mà dễ thành tựu những điều mong muốn hợp lý đúng chánh pháp, không bị chống trái bởi kẻ ác và nghịch cảnh lôi cuống, trừ khi nghiệp ác của quá khứ quá nặng nề chưa thể chấm dứt. Đây gọi là pháp Bí-Mật chơn truyền của giáo môn Mật Tông hay giúp cho tất cả chúng sanh tu tập thành tựu những Pháp chưa thành tựu và chóng được đạo vô thượng đại Bồ-Đề.
- Này ThiệnNamTử! Thiện Nữ Nhơn! Cúng dường là được phước, không cúng dường là không có phước. Đây là pháp thứ nhất mà Như Lai muốn chỉ dạy những thiện pháp rộng lớn bí-yếu để cho người tu học nhận được lẽ mầu nhiệm không thay đổi của pháp cúng dường. Sở dĩ cúng dường là được phước báu, đó là nhờ lòng thành kính và sự lễ bái đối với Tam Bảo, ông bà, cha mẹ, anh chị em, bạn bè thân quyến, biết thi ân và báo ân. Không có chủ ý chống báng Phật, Pháp, Tăng và hơn thua với mọi người. Đây gọi là pháp chơn thật cúng dường hay còn gọi là Diệu Ứng Cúng. Thế nào là không cúng dường mà không có phước báu? Ấy là do chúng sanh mê muội, tham tài, bỏn xẻn, háo danh không biết làm pháp cúng dường, lại hay chê báng Tam-bảo, chưởi mắng cha mẹ, thê nhi, khinh miệt kẻ yếu thế cô. Nên chúng sanh đó chẳng hưởng được phước báu, trái lại tự chiêu cảm lấy ác đạo không ngày ra khỏi.
- Này ThiệnNamTử! Thiện Nữ Nhơn! Nếu có người không phát tâm cúng dường mà chẳng có chủ ý phá hoại Tam-Bảo, lại hay tán thán chư Phật, Bồ-Tát Tăng. Thường nghĩ nhớ đến công thành sanh dưỡng dục của cha mẹ, việc ân nghĩa lễ bái sanh lòng mến mộ quý kính. Người này tuy không cúng dường bằng vật chất mà phước báu vẫn được đầy đủ. Nếu có người làm pháp cu1nh dường mà chủ ý phá hoại Tam-Bảo, làm rối loạn sự hòa hiệp Tăng, người này chẳng những không được phước báu mà còn chiêu cảm lấy ác đạo rất nặng nề. Đây là pháp thứ hai của sự cúng dường và không cúng dường mà người học Phật tu hành cần phải biết rõ những điều hợp lý và không hợp lý đối với chánh pháp, để ngăn ngừa ác đạo, vun trồng cội phước đúnh như pháp.
Trong đời Hiền kiếp lúc ta hành đạo Bồ-Tát đã cúng dường cho vô lượng chư Phật không biết chán mỏi. Chỗ cúng dường trong pháp hội của Phật, Bồ-Tát không thể tính đếm thí dụ, huống là cúng dường cho chư Phật và chúng sanh trong pháp giới.
- Này ThiệnNamTử! Thiện Nữ Nhơn! Ở nơi Phật Bảo Hoa Chuẩn Đề Vương, ta đã làm pháp cúng dường tọa cụ cho pháp hội đầy đủ và an ổn. Ở nơi pháp hội của đức Tôn Thắng Tịnh Huệ Chuẩn Đề Vương Phật, ta đã cúng dường bát bảy báu và gieo căn lành tu tập. Ở nơi pháp hội của đức Hỏa Quang Kim Cang Chuẩn Đề Vương Phật, ta đã cúng dường y phục, thuốc thang đầy đủ để hộ trì chánh pháp và gieo căn lành thọ trì cấm giới. Ở nơi pháp hội của đức Thần Thông Chuẩn Đề Vương Phật, ta đã cúng dường vườn cây suối mát đầy đủ và gieo căn lành tu học các môn tam muội Đà Ra Ni. Ở nơi pháp hội của đức Hư Không Chuẩn-Đề Vương Phật, ta đã cúng dường âm nhạc tán thán công hạnh của Phật và gieo căn lành tu theo pháp môn Bí-Mật Đà Ra Ni chú. Ở nơi pháp hội của đức Đại Minh Chuẩn-Đề Vương Phật ta đã cúng dường ánh sáng đầy đủ và thọ trì môn Mật Tạng Đà Ra Ni. Ở nơi pháp hội của đức Oai Quang Chuẩn-Đề Vương Phật, ta đã cúng dường hương hoa chuỗi ngọc và các trân bửu, rồi phát tâm tu hạnh Viễn-Ly Tam muội Đà Ra Ni. Ở nơi pháp hội của đức Tịnh Diệu Quang Chiếu Chuẩn Đề Vương Phật, ta đã cúng dường ngọa cụ và nước uống đầy đủ, lại thọ trì Luật Tạng Đà Ra Ni v.v… Do các công hạnh cúng dường, thọ trì Mật-Giáo không hề mệt mỏi, nên hôm nay ta được đạo vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác đó là điều tất yếu. Bấy giờ Phật Mẫu Chuẩn Đề vì đại chúng mà tuyên lại nghĩa kệ rằng:
1. Như Lai đấng Chánh Giác
Bực Vô Thượng Bất Biến
Sức tu tập vô định
Vô lượng đại pháp môn
Gôm thành kho Tạng Báu
Tích lũy ở nhiều đời
Số kiếp như vi trần
Thành tựu môn Tam-Muội
Ta vì pháp chẳng tiếc
Đã bỏ thân cúng dường
Làm việc khó làm này
Mong cầu đạo chánh giác
Hoặc dâng cúng thượng y
Vườn rừng cùng ao tắm
Ánh sáng, tọa cụ thảy
Âm nhạc cùng hương hoa
Bát vàng vật bảy báu
Ngọa cụ và thuốc thang
Tất cả đều dâng cúng
Việc làm hằng đầy đủ
Để cầu đạo vô thượng
2. CácNamTử! Nữ Nhơn!
Pháp cúng dường bực nhất
Là xã bỏ thân tâm
Thực hành pháp vô lậu
Tuy hành chẳng có hành
Vì pháp vô sanh diệt
Thật tánh cũng rỗng không
Tâm tướng đều như thế
Tuy có mà chẳng có
Ấy là pháp vô thường
Tuy không mà chẳng không
Pháp thường trụ khó thấy
Người trí hằng suy gẫm
Mới có thể biết được
Như Lai trọn nơi pháp
Không có niệm nuối tiếc
Bỏ sanh diệt vô thường
Đặng pháp bảo chơn thật
3. Đã lâu nơi tiền kiếp
Ta làm hạnh Bồ-Tát
Trãi ức A tăng kỳ
Như số bụi vi trần
Các đức Phật xuất thế
Trong hằng sa cõi nước
Quốc độ đều nghiêm tịnh
Ở nơi các thế giới
Danh tự riêng khác nhau
Đức Tối Thắng Tỳ Lô
Chuẩn-Đề Vạn quang Phật
Ta đến trong pháp hội
Cúng dường các lọng báu
Thọ giới đại quy-y
Vâng hành pháp Mật Giáo
Tu tập chẳng thối chuyển
Thành tựu môn tam muội
Nơi đức Võng Thiên Quang
Chuẩn-Đề Vô Kiến Phật
Ta đến trong pháp hội
Cúng dường châu Ma-Ni
Tràng phan và Bảo-Cái
Sốc cộng thảy một nghìn
Che mát được nghiêm tịnh
Rồi thọ trì Mật Tạng
Thành tựu Oai Đức chú
Nơi đức Vạn Thắng Vương
Chuẩn-Đề Mâu Ni Phật
Ta đến trong pháp hội
Cúng dường những hương hoa
Bông héo thay bông khác
Chứa nhóm tu thiện niệm
An trụ vào Mật Pháp
Thành tựu đẳng đẳng chú
Nơi đức Phật Diêu Diệu Quang
Chuẩn-Đề Tôn Vương Phật
Ta đến trong pháp hội
Cúng dường đèn, dầu, nến
Soi sáng trong đại chúng
Quy mạng Phật Pháp môn
Tu tập các khổ hạnh
Thành tựu Đại Tổng Trì
Nơi đức Sư Tử Âm
Chuẩn-Đề Tâm Vương Phật
Ta đến trong pháp hội
Cúng dường và xây dựng
Đền tháp, chỗ trú ngụ
Và một tòa Sư Tử
Vâng lên Ngôi Tam Bảo
Rồi phụng hành pháp báu
Siêng năng tinh tấn thảy
Thành tựu Huệ Thanh-Tịnh
Nơi đức Tam Ma Địa
Chuần-Đề Dõng Vương Phật
Ta đến trong pháp hội
Thiết lễ cúng trai tăng
Phóng sanh và bố thí
Công quả không mệt mỏi
Săn sóc đại đức tăng
Quét tước, lao dọn sạch
Rồi thọ trì Pháp Ấn
Kiên cố tâm bền vững
Hồi hướng đạo Chánh Giác
Nơi đức Vạn Thiên Thủ
Chuẩn-Đề Huệ Vương Phật
Ta đến trong pháp hội
Cúng dường món ăn uống
Đến khi hết tiền của
Lòng vẫn không nhàm chán
Yên vui chẳng khổ nảo
Quy y đại Bồ-Đề
Trồng cội phúc công đức
Đến khi Phật nhập diệt
Y báo và chánh báo
Giử gìn rất tôn trọng
Chẳng để cho dứt mất
Ta cúng dường chư Phật
Vô lượng vô số Phật
Không có chỗ hạng lượng
Được chu Phật thọ ký
Thành vô thượng Bồ-Đề.
Khi Phật Mẫu Chuẩn Đề nói kệ xong rồi, ngài im lặng vào cảnh giới Mật Định Hư Vô Tổng Trì “Án chiết lệ chủ lệ Chuẩn-Đề ta bà ha”Chưthiên cõi Trời Đao Lợi rãi hoa cúng dường nơi pháp hội của Phật. Đại chúng A La Hán được Pháp Bất Khả Tư Nghì Công Đức. Ông Tuệ Mạng cùng quyến thuộc nghe lời Phật dạy được pháp vô sanh nhẩn, phát tâm cúng dường tin hiểu, y giáo phụng hành rồi cáo lui.
Nam mô Chuẩn-Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần).

(Hết phẩm thứ mười hai)

—————————————–
matnguyen  
#23 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

PHẨM MẬT HẠNH BỒ TÁT THỨ TƯ

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN – THIỀN NHÂN

Lúc bấy giờ Chư Đại Bồ – Tát ở mười phương thế giới đều là bậc thượng thủ ngự trên hư không nói kệ tán thán công đức của Phật Mẫu Chuẩn Đề vừa xong. Các vị Bồ – Tát liền từ chỗ ngồi đứng dậy đến trước Phật vi nhiễu ba vòng đồng quỳ xuống hiệp chưởng hướng Phật khác tiếng đồng lời bạch rằng :
- Ngưỡng bạch, đức Đại Thánh Chuẩn Đề Vương Phật. Chúng con vâng mệnh đức Thế Tôn từ nơi bổn quốc đến đây kính lễ thưa hỏi Phật thân tâm có thư thới không? Có ít bịnh ít não chăng? Chúng sanh có dễ độ chăng? Chuyển lời đức Thế Tôn chỉ dạy chúng con nương nơi thần lực mà đến đây thưa hỏi. Kính mong Phật từ bi chỉ dạy phương tiện tu hành thiết thực để chúng con học hỏi những điều chưa học tập và tu tập những pháp còn thiếu sót, xin đức Phật mở lòng rộng độ mà hứa khả cho, xin đức Phật mở lòng rộng độ mà hứa khả cho… Bồ – Tát Kim Cang Mật Tích vì chúng Bồ – Tát ở mười phương mà nói kệ khen rằng :
1. Oai nghi rất đẹp lạ
Tướng tốt phước trang nghiêm
Thị hiện khác phàm phu
Do công hạnh tu tập
Cần khổ nơi ức kiếp
Nghiệp đạo sâu vô lượng
Bỏ thân thể đáng yêu
Hy sinh không lẩn tiếc
Làm lợi ích chúng sinh
Để cầu vô thượng đạo
2. Các Bồ – Tát thượng thủ
Việc làm đã đầy đủ
Hôm nay đến viếng Phật
Ngõ lời tán cúng dường
Chuẩn Đề Chơn Phật Mẫu
Trí cầu tạng Bí-Mật
Tỳ lô đại quán đảnh
Xuất sanh nhứt nghĩa chú
Nhập tam muội thành tựu
Không lường muôn ức cõi
Thoáng qua như hư không
Độ ba cõi sáu đường
Nơi địa ngục đau khổ
Sức chuyên trì chú độ
Khổ luyện thành tinh tấn
Nhập định chuyển diệu âm
Đà-Ra-Ni hộ pháp
Chúng Ngạ-Quỉ nghe thấy
Cổ họng nở to ra
Lưu thông sự ăn uống
Nhập vào địng Ác-Thú
Đà-Ra-Ni ngữ ngôn
Loài súc sanh chuyển động
Kiếp thú mau chuyển hóa
Thoát khỏi mê ác hại
Nhập vào định vô tâm
Đà-Ra-Ni vô ảnh
Chúng cõi trời mê đắm
Ngũ dục trói buộc nhau
Liền thức tỉnh rời bỏ
Mà theo tu đại đạo
Nhập vào tịnh Toái-Trừ
Đà-Ra-Ni vô trước
Bức rơi các phiền não
Thanh tịnh nhẹ hư không
Xú uế liền tan biến
Cõi nhơn đều cung kính
Nhập vào địng giảng bạt
Đà-Ra-Ni đại chú
Các sân nộ tiêu diệt
Ánh mắt khởi lòng từ
Gươm đao buông xuống đất
Chư Quỉ Thần qui phục
Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề
Thần lực như thế đó.
Bấy giờ Ông Uất-Đơn-Đầu cùng bốn bộ chúng Tỳ – Kheo, Tỳ Kheo ni, Ưu-Bà-Tắc, Ưu-Bà-Di và chúng hội Trời, Người, Quỉ, Thần… mà bạch Phật rằng :
- Thế Tôn ! Chúng con hàng hữu học, chưa từng thấy sự cảm ứng diệu dụng mạnh nhanh của các vị đại Bồ – Tát thượng thủ ở mười phương thế giới cu hội đến trong pháp hội này. Lại thưa hỏi những điều chưa từng có dịp nghe Phật chỉ dạy cho hàng Bồ – Tát, rất mong Thế Tôn thọ nạp lời thỉnh cầu của chúng con.
Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề từ nơi tam muội Du Hí Đà Ra Ni Giáng Bạt Chú Đại Vũ nhẹ nhàng xuất định mà mở bày pháp âm phương tiện dạy cho tất cả đại chúng rằng :
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Lời của Phật nói ra đều đúng đắn không hư dối. Đúng như vậy ! Như Lai là đấng ứng cúng chánh đẳng giác, thân tâm ít bịnh, ít não, các phiền phược nhiễm nhơ đã quét không còn chừa. Các pháp Như Lai đã được như đang ẩn hiện trước mắt không bị lệch lạc. Như Lai thị hiện ra cõi đời ác ngũ trược chính là vì có nhân duyên căn lành lớn đối với chúng sanh nơi quốc độ này. Nay ta đem pháp Bí-Mật của giáo môn chỉ dạy riêng cho hàng Bồ – Tát để lưu bố kinh này và tất cả chúng sanh trong pháp giới nơi mười phương cõi được sự lợi ích lớn. Sự lợi ích lớn này trong tánh của Như Lai là một sự bất động vĩnh cữu khó ai bì kịp.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Pháp Bí Chú của giáo môn Mật-Tông xưa nay có tướng mà chẳng phải tướng, vì đó là tường hư ảo chẳng phải chơn thiệt. Tướng chơn thiệt không thể dùng mắt mà thấy được, không thể dùng tai mà nghe được… v. v… cho đến không thể dùng ý mà suy nghĩ được.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Pháp Bí Yếu của giáo môn Phật-Tông xưa nay có tánh mà chẳng phải tánh, vì đó là tánh hư ảo chẳng phải là chơn thiệt tánh. Tánh chơn thiệt không thể dùng mắt mà thấy được, không thể dùng tai mà nghe được… v. v… nhẫn đến không thể dùng ý mà suy nghĩ dược.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Pháp Bí Chú của giáo môn Mật-Tông xưa nay vốn có tướng mà tướng bất hư, vì tướng này không ở ngoài, ở trong hay khoảng giữa. Tướng bất hư này không thể dùng mắt mà thấy, không thể dùng tai mà nghe được… v. v… nhẫn đến không thể dùng ý mà suy nghĩ được.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Pháp Bí Chú của giáo môn Mật-Tông xưa nay có tánh mà tánh bất diệt, vì tánh này không ở ngoài ở trong hay khoảng giữa. Tánh bất diệt này không thể dùng mắt mà thấy, dùng tai mà nghe được… v. v… nhẫn đến không thể dùng ý mà suy nghĩ được. Cho nên pháp tướng và pháp tánh của giáo môn Mật-Tông chỉ có Phật với Phật mới hiểu nhau mà thôi. Các hàng Thanh Văn Duyên Giác không thể hiểu được. Duy có hàng Bồ – Tát nương nơi sưc thần của chư Phật mới có thể biết được tánh tướng chân thật của các pháp.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Pháp tướng Đà-Ra-Ni vốn không diêu động, Thanh Tịnh Đại Cú Nghĩa không thể nghĩ bàn, chưa từng luận thuyết là chỗ sâu mầu tiềm tàng ẩn chứa không thể đến được. Pháp tướng này khó tu khó học, hay xuất sanh các môn Tam Muội Biến Pháp Giới, giúp cho người tu hành nhanh chóng thành tựu môn Tổng-Trì- Đà-Ra-Ni. Pháp tướng Đà-Ra-Ni này ở nơi thế gian hay bị kẻ ác phê phán, Trời, Người không hiểu biết ưa vui thử thách, vì Pháp tướng này chẳng xuất sanh, chẳng biến hiện, chẳng hư ảo chẳng đến đi. Pháp tướng này không bị người tu và kẻ chẳng tu làm tốt làm xấu, làm cho thanh tịnh mà được, vì Pháp tướng này chẳng xuất sanh, chẳng biến hiện, chẳng hư ảo chẳng đến đi. Pháp tướng này không bị người tu và kẻ chẳng tu làm tốt làm xấu, làm cho thanh tịnh mà được, vì Pháp tướng này chẳng bị ô hợp bởi phiền não vọng chấp, chê bai hay bỏ quên, nên gọi Pháp tướng ấy là một trong những tàng Bí-Mật khó tu khó học và khó thành tựu. Pháp tánh ấy cũng lại như vậy.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Trong thời kỳ Mạc-Pháp nơi quốc độ Thiện Vô Úy ở thế giới Bửu-Đài. Bấy giờ đức Phật Hoa Đăng Vương đã nhập diệt hơn ba ngàn tiểu kiếp. Lúc ấy ta mới sanh trở lại nước Nhơn-Đà nơi thế giới Bửu-Đài tu hành Bồ – Tát đạo, gặp lúc đất nươc bị hạn hán, thủy triều dâng cao làm trôi vạt tài sản, ruộng vườn, voi ngựa v..v… bị cuốn trôi theo dòng nước. Nhân dân đói khổ lầm than không nơi nương tựa, bệnh dịch nổi lên, tai ách họa hoạn rất nặng nề. Lúc ấy ta vì tất cả chúng sanh mà thủ trì tu tập pháp tướng Đà-Ra-Ni nơi thần chú Tài-Bảo chơn ngôn : Úm hoa ti ra, hoa ti ra, hoa ta ra hùm phấn tra …. Trong một thời gian ngắn khiến các vị thần cảm đức đều đem đến cúng dường tài bảo vật thực nơi thân ta. Bấy giờ các vị Tỳ – Kheo, Tỳ Kheo ni, Ưu-Bà-Tắc, Ưu-Bà-Di thấy ta có nhiều tài bảo vật thực như thế, đều rủ nhau xa lánh, họ nghĩ ta chẳng còn chí tâm tu hành nữa. Nhơn đó ta đem của cải ấy mà phân phát cho bá tánh để cứu khổ do thiên tai gây ra.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Không phải ta chỉ mới tu tập bài thần chú mầu nhiệm này, mà ta đã từng nhiếp tâm tu tập vô lượng đại thần chú của giáo môn Mật-Tông và đến nay đã thành tựu quả vị Tô-Tất-Địa. Vì do sức trì niệm mạnh nhanh như thế, nên ta đã cụ túc mười tám tay sắc vàng óng ánh, trên đảnh môn lúc nào cũng ẩn hiện chữ ( Án Bộ Lâm – Án A Hồng). Đó là những tướng pháp của giáo môn Mật-Tông mà ta đã không ngần ngại giữ gìn suốt trong vô lượng kiếp, thân và tâm không hề chán mõi.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Lúc ta hành đạo Bồ – Tát nghe Mật Chủ Đạo Sư Đức Phật thuyết về tạng Bí-Yếu của chư Phật và dạy cho ta chuyên trì thần chú Tỵ hỏa Đà Ra Ni. Vì sơ ý bỏ quên, nên khi mạng chúng ta sanh vào cõi nước có thế giới là Đa-Hỏa, kiếp tên là Hửu Hoại, quốc độ Đại Linh Ứng là chổ có nhiều tai nạn đất nứt, lủa cháy, nước trôi, và đầy rẫy nạn binh đao. Thế giới Đa Hỏa không có Phật, không có hiền Thánh, chúng sanh ngu si chỉ biết sát hại lẫn nhau, hận thù, máu và khói lửa là món ăn chính. Bấy giờ ta ra dời trong dòng dõi Thủ Đà La, thấy dân chúng bị đói khổ vì tai nạn nước lửa nặng nề, nên ta thưa cùng với Cha Mẹ đem của ra bố thí. Không bao lâu của cải hết sạch, Cha Mẹ ta chịu không nỗi sự đói khổ nên đã qua đời. Ta âm thầm vào rừng cạo bỏ râu tóc mặc y phấn tảo ngồi nhập định dưới cây đại thọ. Khi ta nhập vào môn tam muội Định Phân Thủy Đà Ra Ni thời nước liền rút xuống đất và trở về nguồn. Nhưng lửa đã làm khô mặt đất nhanh chóng khiến cho loài người và xúc vật đều bị chết lần chết mòn không thể chịu đựng lâu được. Nhà cửa, đền đài, cung điện, vườn cây, ruộng lúa và các nơi cư trú đều bị lửa thiêu. Sức nóng tỏa ra càng lúc càng mạnh mẽ. Chỗ ta ngồi tu cỏ cây đều biến thành màu vàng úa và bốc cháy thành từng cụm, mồ hôi nơi thân thể của ta chảy liên tục. Xác người chạy đến bên ta ngã chết không kể xiết. Trãi qua hơn một tháng ta không có gì để ăn và uống chỉ còn lại bộ xương gầy mặt mày hốc hác, hơi thở yếu ớt. Cây đại thọ cũng vàng úa không còn lá xanh, ta dùng dao cắt vỏ cây để vắt nước mà uống, rồi ngồi kiết già nhập vào tam muội Tỵ Hỏa Đà Ra Ni, nhưng không đạt được. Quá thất vọng và kiệt sức, trong cơn hôn mê ta thấy đức Đại Nhựt Như Lai rãi lên thân thể ta một dòng nước tịnh thủy, rồi dạy cho bài thần chú Chuẩn Đề :
Khể thủ qui y Tô-Tất-Đế
Đầu diện đảnh lễ thất cu chi
Ngã Kim xưng tán Đại Chuẩn Đề
Duy nguyện từ bi thùy gia hộ.
Nam mô tát đa nẫm tam miệu tam bồ đề cu chi nẫm đát diệt tha.
Án chiết lệ chủ lệ Chuẩn Đề ta bà ha.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Do nhơn duyên ấy, khi ta tỉnh lại thời thấy thân thể phấn chấn khỏa mạnh cơ hồ như trong giấc chiêm bao. Lửa bốn phía càng cháy mạnh, xác nhiều người bị lửa dữ thiêu rụi thành than. Ta liền ngồi xếp bằng kiết già niệm thần chú Chuẩn Đề hơn một nghìn biến lửa dữ bị xô bạt bốn phía an lành. Có nhiều người chạy thoát khỏi lửa đến gần bên ta tức thời được êm mát nhẹ nhàng dường như thoát nạn. Bấy giờ ta liền thúc liễm thân tâm nhập vào đại định Chuẩn Đề Bổn-Tôn Đà-Ra-Ni khiến cho trời đất trở lại hoang đảng khí hậu điều hòa, cây cối hoa lá trở lại xanh tươi, nhưng chúng sanh chết vô số kể. Từ đó nạn kiếp thiêu mới chấm dứt. Do lẽ ấy mà ta tôn trọng bài thần chú Chuẩn Đề và phát nguyện tu tập trong hằng hà sa ức kiếp đến khi thành vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác được chư Phật mười phương ca ngợi và thọ ký cho ta thành Phật hiệu là Phật Mẫu Chuẩn Đề. Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Không phải ta thành tựu thần chú Chuẩn Đề vi diệu Đà-Ra-Ni này ở nơi thời chánh pháp, mà ở trong hiền kiếp ta vì tôn trọng đức Đại Nhựt Như Lai mà thủ trì tu tập và làm lợi ích cho vô lượng chư đại Bồ – Tát chư hiền Thánh Tăng cùng với Trời, Người, tám bộ quỉ, Thần và được tất cả chúng sanh phát tâm tu học theo con đường của giáo môn Mật-Tông mầu nhiệm này. Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề vừa nói xong, ngài Đại Luân Kim-Cang Thủ Bồ – Tát cùng chư Thiên Nhơn rãi hoa cúng dường. Ngài Kim Cang Mật Tích Bồ – Tát nói kệ khen Phật:
1. Đức Chuẩn Đề Phật Mẫu
Bực tối thượng Đại Thánh
Thủ trì pháp vô ngại
Đà Ra Ni bổn tôn
Nơi Phật Đảnh quang minh
Sắc vàng kim óng ánh
Mão Tỳ-Lô chiếu diệu
Sức Đại Mật hàng Ma
Nhẫn tu phương tiện pháp
Bỏ thân vô số kiếp
Để cúng Phật và Tăng
Siêng hành Bồ – Tát đạo
Nghiệp duyên lành cùng dữ
Báo ứng có chậm nhanh
Sức tinh tấn uyển chuyển
Chẳng thối chẳng sợ sệt
Các côn trùng cỏ cây
Nghe tiếng mầu vi diệu
Mật giáo đại thần bí
Thác sanh đều tiến hóa
Cọp, Voi, Beo, Sư Tử
Bồ Cạp, Nhộng, Rắn Rít
Hoặc Ly Mỵ Vọng lượng
Nghe âm thanh mật chú
Bỏ ác đều quy thuận
Sự nhiệm mầu khó bàn
Diệu chú, Quán Đảnh chú
Bi chú, Thanh Tịnh chú
Nhất chú, Vô Lượng chú
Diện chú, Thâm tâm chú
Thiên Thủ, Thiên Nhãn chú
Nhập tam muội Từ Tôn
Im lặng hằng muôn kiếp
Thí ác năng bỏ ác
Chí tâm hành Mật-Pháp
Chẳng ai thấu hiểu được
Phiền nảo hay tảo trừ
Hết lòng tế độ chúng
Tu món pháp vô lượng
Nguyện sẽ thành Phật đạo.
2. Thế gian nhiều đau khổ
Biết khổ vui giải thoát
Đại chúng lễ cúng dường
Bực Tối Thượng Đạo-Sư
Đã lìa sự khủng bố
An nhiên định tâm chú
Đà Ra Ni tổng trì
Vui vẻ khắp đại chúng
Lòng Tham lam dập tắt
Lửa dữ cõi trần mê
Thoáng biến vào hư không
Mật-pháp hàng Ma-Pháp
Diệu pháp phục Quỉ-Mỵ
Đạo pháp trừ khổ não
Chư Phật hằng khen ngợi
Đệ nhất Đại Tổng Trì
Viên Minh Mật Tạng chú
Oai đức lớn trùm khắp
Hư không cùng vũ trụ.
3. Tiếng Án, Ốm, Um, Um
Các thế giới chuyển động
Khiêu lòng từ lân mẫn
Nơi chúng sanh cư ngụ
Khiến đó phát tâm lành
Tu tập món Mật-Giáo
Hiển chú đại chơn ngôn
Sức oai thần chú võ
Thông suốt các tiếng tâm
Sáu loài chúng sanh thảy
Địa Ngục, Quỉ, Ác Thú
Thảy đều đến qui phục
Trên suốt Trời Cứu-Cánh
Dưới đến ngục A-Tỳ
Năng trừ tai gió lửa
Hoặc kiếp nạn thiêu đốt.
4. Phật Mẫu Đại Chuẩn Đề
Khi hành Bồ – Tát đạo
Dùng tâm từ bố thí
Khiến chúng sanh qui ngưỡng
Dùng tâm bi, trì giới
Phá mê đặng giác ngộ
Dùng tâm hỉ, nhẫn nhục
Vượt chướng ngại vô minh
Dùng tâm xã, tinh tấn
Chuyên cần nơi đức hạnh
Dùng tâm bất động chuyển
Nơi mật định nghiêm trì
Khiến đó đặng huệ pháp
Rồi nương Đại Tâm chú
Cúng dường Phật và Tăng
Chư Thiên Long ủng hộ
Hoa rưới như trái núi
Ủng hộ người trì chú
Tán dương đại công đức
Trống Trời tự nhiên vang
Âm nhạc nhẹ êm dịu
Để cúng Phật và Tăng
Xuyên suốt pháp mãi mãi
Nhơn duyên từ nơi Phật
Chuyển đạo từ nơi pháp
Tu tập nhờ nơi Tăng.
5. Nên đức Phật Vũ Trụ
Mở bày đại thần chú
Thọ ký nơi thân ta
Thành Phật Mẫu Chuẩn Đề
Mười phương các đức Phật
Khen ngơi đồn vang khắp
Vô lượng chúng Trời, Người
Quy- y pháp Mật-Giáo
Khó nói khó nghĩ bàn
Chúng vào môn Tam-Muội
Thành Vô Thượng Chánh Giác.
Bấy giờ các vị đại Bồ – Tát ở mười phương nghe lòi dạy của Phật Mẫu Chuẩn Đề thảy đều đặng pháp Vô Thượng Đà Ra Ni thành tựu Tam-Muội Chuẩn Đề Bổn Tôn, vi nhiễu ba vòng rãi hoa cúng dường thành kính nói kệ khen Phật :
1. Đấng Tỳ-Lô Mật-Tạng
Chiếu soi rõ chơn pháp
Đà-Ra-Ni Tịnh Địa
Vượt khỏi pháp Thế gian
Bững chắc như Tu-Di
Trùm khắp các Phật-Quốc
Công đức thật vi diệu
2. Chúng con hàng Bồ – Tát
Nương Phật lực đến đây
Thấy nghe học pháp mầu
Tâm tư mau lắng đọng
Ít có khó nghĩ bàn
Khiến vào các Tất-Địa
An ổn cả đại chúng
Trời, Người đều tin hiểu
Vui mừng thấy được Phật
Quy-y Pháp mầu nhiệm
Viên thành Tối-Chánh-Giác.
Các vị đại Bồ – Tát thượng thủ nơi mười phương cúng dường tán thán Pháp Phật vừa xong, rồi làm Lễ đức Phật Mẫu Chuẩn Đề xin trở về bổn quốc. Sáu ngàn chúng Thanh Văn được pháp hỷ Đại Tổng Trì. Ba nghìn Bồ – Tát được môn Tam-Muội Mật-Định Bổn Tôn, vô lượng Thánh chúng trong pháp hội đều vui mừng đặng pháp chưa từng có của giáo môn Mật-Tông. Tất cả đều tín thọ phụng hành rồi cáo lui.
Nam mô Chuẩn Đề Hội Thượng Phật Bồ Tát (3 lần)

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN MÔN

QUYỂN THỨ HAI

Thế Tôn hiển thần thông, chuyển động mười phương cõi. Bồ – Tát nghe tiếng tăm, viếng Phật cầu Phật mở lòng từ. Bánh xe pháp xoay mạnh, mở bày tướng chơn thật của giáo môn. Nước Nhơn Đà hành đạo Bồ – Tát. Kiếp Hữu-Hoại, Đức Đại Nhựt Như Lai truyền Mật Giáo, kiếp thiêu chấm dứt Chú Tổng Trì gợi khiêu cơn Mật Định.
Nammô Thường Trụ Thập phương Phật

Nammô Thường Trụ Thập phương Pháp

Nammô Thường Trụ Thập phương Tăng

Nammô Chuẩn Đề Vương Phật (3 lần)

(Hết Phẩm Thứ Tư)
matnguyen  
#24 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

QUYỂN THỨ BA

PHẨM TẾ ĐỘ Ô NẪU VƯƠNG THỨ NĂM

Mật sư: Thích Giác Tiến – Thiền Nhân

Khi ấy vào tiết mùa đông, đức Phật Mẫu Chuẩn Đề ngự tại rừng Uôn-Ba thuyết về tạng Bí-Yếu của giáo môn Mật-Tông. Một hôm có Tỳ Kheo Sim-Sum Pa đi đến nhiểu quanh Phật ba vòng rồi quỳ xuống chắp tay bạch rằng :
- Ngưỡng bạch đấng Đại Thánh Thế Tôn! Hôm nay có nhân duyên lành, hàng Tỳ kheo chúng con số đông vô lượng, nay xin đức Thế Tôn lập ra giáo hội Tăng-Già để có người trông coi trước sau tiện lợi cho việc đi lại tu hành trong chúng và giúp cho chúng con bớt phần lo lắng mệt nhọc, ngưỡng mong Thế Tôn từ bi hứa khã lời cầu xin tha thiết này.
Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề im lặng không đáp. Tỳ Kheo Sim-Sum Pa tác bạch ba phen thưa thỉnh. Bấy giờ Phật vì ông mà mở lời dạy bảo :
- Này Tỳ Kheo Sim-Sum Pa! Những lời giáo hóa vi mật thậm thâm của ta hằng dạy cho các ông từ trước đến nay đều nhắm vào một hướng tu thân và tâm. Hôm nay duyên cớ gì ông xin ta thành lập Giáo Hội ? Giáo Hội Du Già Tỳ Kheo Tăng đã thành lập từ lâu rồi, ông không biết hay sao? Ta đã làm những chỗ không cần làm, vì đó chỉ là hình thức mà thôi. Nếu các ông không chịu tu hành thì thảnh lập Giáo Hội có ích lợi gì? Ông hãy lo tu hành đi đừng nên vọng tưởng quá đáng sẽ có hại cho tinh thần tu tập. Bấy giờ Phật nói kệ rằng :
1. Hỡi này các Tỳ Kheo
Chớ nên nhiều lo lắng
Bỏ đi các tục đế
Mà nhẫn tu Mật Pháp
Phiền nảo là cơ nguy
Đưa người đến chổ ác
Kẻ trí nên tránh khỏi
Chẳng lầm chẳng thay đổi
Ai biết được việc này
Tinh tấn khéo tu tập
Như Lai thường tán thán
Công đức chẳng nghỉ bàn.
Nói xong Phật im lặng vào thiền định Mật Giáo Môn Tam Muội Đà-Ra-Ni. Ông Tỳ Kheo Sim-Sum Pa biết không lay chuển được Phật nên ngài cúi đầu lễ Phật rồi lui ra bên ngoài hiệp cùng ông Diêm Đê Ra Tỳ Kheo và năm trăm vị Tỳ Kheo lặng lẽ rời chỗ Phật ngự ra đi thành lập Giáo Hội riêng biệt. Bấy giờ Ông Uất Đơn Đầu hay tin ấy bèn cùng đại chúng đến bạch Phật rằng :
- Kính bạch đức Đại Thánh Thế Tôn ! Ông Tỳ Kheo Sim-Sum Pa và ông Tỳ Kheo Diêm Đê Ra đã hội hợp năm trăm vị Tỳ Kheo vừa rời khỏi đại chúng mà ra đi. Xin Thế Tôn dạy rõ nguyên nhân nào đã khiến cho các thầy Tỳ Kheo làm như thế ?
Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề ở giữa đại chúng Tỳ Kheo, Tỳ Kheo ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di mà dạy rằng :
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Các ông nên biết đường Chơn Lý khó đi dễ bị thối tâm. Người tu hành khó sửa tánh ý thanh tịnh, những hạng người biết tu hành rất hiếm ít trong nhân gian, còn những người không tu thời rất nhiều không thể tính đếm thí dụ cho được. Nay ta đem thí dụ để chỉ rõ nghĩa trên. Ví như bọn thương thuyền thích ham sóng gió, bảo táp, ngọc ngà, châu báu ..v.v.. nên họ rũ nhau làm thủy thủ sống giữa biển cả. Kẻ cờ bạc ham mê đỏ đen thời chỗ họ thường đến là sòng bài .v.v… Những hạn người này trong chốn nhân gian rất đông. Những người Hiền-Sĩ tìm cầu Thiện Hửu-Tri-Thức thời lại rất hiếm ít. Nay Ông Sim-Sum Pa cùng với năm trăm Tỳ Kheo hẹn ước nhau bỏ đi đó là điều tất yếu so với ví dụ của ta. Nếu năm ngàn người trong pháp hội này muốn bỏ đi, ta cũng không ngăn cản được, vì sự giác ngộ và mê mờ không có chổ nương gá, nên không ai có thể phủ nhận việc làm của mình khi đã lỡ gây ra. Tỳ Kheo Sim-Sum Pa ao ước lập ra Giáo Hội, nhưng ta ngăn cản là để trừ vọng nghiệp của vị Tỳ Kheo này, còn các thầy theo ta tu tập công hạnh Bồ Đề số đông vô kể, như vậy ta tuy không lập Giáo Hội Du Già, mà thiệt ra đó mới chính là Giáo Hội Du Già vậy. Phật Mẫu Chuẩn Đề nói kệ rằng :
Hạnh Phật xưa nay đã sẵn rồi
Thực hành tu tập khó xét soi
Trí nhân nghe thấy đều đúng đắn
Lo việc tịnh tu thoát luân hồi
Sống chết lại qua trong chớp mắt
Có ai hiểu được khéo dừng thôi
Lập nguyện chí tu hồi hướng chúng
Giác mê nào khác chổ đứng ngồi.
Các thầy Tỳ Kheo nghe lời Phật chỉ dạy đúng với chơn lý, khiến cho đại chúng và Ông Uất Đơn Đầu sanh lòng quý trọng sâu xa, phát tâm vô thượng Đà-Ra-Ni tu hành không thối chuyển ghi nhận những lời Phật chỉ dạy mà y giáo phụng hành.
Khi ấy ông Sim-Sum Pa rời khỏi rừng Uôn-Ba đến núi Lâu Phất Già dựng lập Giáo Hội, đặt để quyền hành hung hăng ngang ngược khiến cho hơn ba trăm người hiểu được lời Phật dạy quí báu ban đầu mà quay về rừng Uôn-Ba. Tỳ Kheo Sim-Sum Pa không ngừng tạo tội ác, ông cho người giao hảo với vua đại ác tên là Ô-Nẫu-Vương tánh ưa chinh phạt, lúc nào thân vua cũng ngồi trên lưng ngựa mang theo cung kiếm, dao nhọn để sát hại kẻ trái nghịch làm vui. Dân chúng trong nước Lan-Ca-Lan bị vua áp bức lưu đày kẻ có tài, phụ nữ có nhan sắc đưa vào cung. Cư dân ngoài biển bị khổ sai mò ngọc chết chóc không cùng. Tiều phu trong rừng núi sai đi đào vàng kiếm sừng, ngà voi đem về kho tàng lưu trữ. Học trò không được vào trường, bắt làm khinh binh, sách vở bị đốt. Bà già phụ nữ, trẻ con đều lúa ra ruộng đồng cày cấy vất vã có đốc phu đánh đập sai khiến rất là tệ bạc, cơm không đủ ăn. Dân chúng than oán thấu tận trời xanh. Bạo chúa này có một người con trai là Thái Tử Ô-Phiến, lúc sanh ra và lớn lên tánh ý hiền hậu thường khuyên cha dừng bớt việc làm phi nhơn phi nghĩa. Nhưng vua Ô-Nẫu-Vương không nghe, trái lại trong lúc nóng giận đã toan giết chết Thái Tử. Do đó vua ít gần gũi Thái Tử, những việc làm độc ác đều giữ kín không cho Thái Tử biết, sợ ngài ngăn cản mà hỏng việc đại sự.
Lúc ấy Tỳ Kheo Diêm Đê Ra thừa hành lệnh của Tỳ Kheo Sim-Sum Pa đến nước Lan-Ca-Lan, Kinh Thành tên là Diêu-Ác do vua Ô-Nẫu-Vương thống lãnh cải sửa danh hiệu Tỳ Kheo Diêm Đê Ra đến diện kiến Ô-Nẫu-Vương, rồi dùng lời xúi giục khiến cho vua nổi giận. Ô-Nẫu-Vương liền hẹn ước với Tỳ Kheo Sim-Sum Pa sẽ bất thần tấn công vào rừng Uôn-Ba để chinh phạt Phật Mẫu Chuẩn Đề. Tỳ Kheo Diêm Đê Ra nghe lời ấy xong vui mừng đứng dậy cáo lui.
Trên đường về núi Lâu Phất Già, Tỳ Kheo Diêm Đê Ra đi ngang qua ngôi làng Khon-Sa-Bút gặp một thiếu nữ sắc nước hương trời tên là Ma La La. Tỳ Kheo Diêm Đê Ra thuyết phục dụ dẫn khiến cho thiếu nữ Ma La La sanh lòng cảm mến. Thiếu nữ về xin cha mẹ đi theo Tỳ Kheo Diêm Đê Ra làm tín đồ của Giáo Hội Du Già do Tỳ Kheo Sim-Sum Pa chỉ đạo đứng đầu. Những cơ hội ác đã đến, Tỳ Kheo Sim-Sum Pa quên lời Phật dạy sanh ác tâm, có tham vọng muốn chiếm đoạt cả đại chúng của Phật Mẫu Chuẩn Đề, nên tự xưng mình là Giáo chủ Sim-Sum Pa chí tôn, ngầm cho người đến rừng Uôn-Ba gặp ông La Hán Uất-Đơn-Đầu hợp tác với Giáo Hội Du Già bằng những lời khuyến dụ. Nhưng Ông Uất-Đơn-Đầu đã từ chối và im lặng. Giáo Chủ Sim-Sum Pa sai Tỳ Kheo Diêm Đê Ra dẫn thiếu nữ Ma La La sang rừng Uôn-Ba để phá hoại công hạnh của Phật Mẫu Chuẩn Đề, đồng thời ước hẹn với vua Ô-Nẫu-Vương xua binh mã tàn sát khu vực rừng Uôn-Ba chỗ Phật đang ngự cùng với bốn bộ chúng.
Lúc bấy giờ Phật Mẫu Chuẩn Đề từ nơi chánh định dậy an lành, rồi bảo các thầy Tỳ Kheo rằng :
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Các ông hãy y theo giáo môn Mật-Tông này của ba đời chư Phật, an trú tâm mình vào con đường Thánh Thiện thanh cao, phiền não của các ông sẽ xoay chiều chuyển động như cái chong chóng, rối loạn tơi bời không còn hàng ngũ, như kẻ bại trận, chỉ còn con đường duy nhất là phải quy thuận chánh niệm Mật-Pháp. Đây là lời của ta đã nói cũng như lời của bảy mươi ức cu chi đức Phật đã nói trong sự quyết định để cho hàng Thanh Văn, Duyên Giác các ông tu tập, biết được tâm mình như đang soi kiến đẹp xấu tự rõ nét.
- Này Thiện Nam Tử ! Thiện Nữ Nhơn ! Những ai tự gieo điều ác cảm phiền nảo cho riêng mình, kẻ ấy như người mù loạng choạng té xuống bùn nhơ, trần lao vọng nghiệp rất nặng, đời đời sanh ra không thấy đạo Chánh-Giác, ví như người mù suốt đời không thấy được ánh sáng. Nếu có thấy đó chỉ là một cơn ảo giác huyển mộng. Chúng sanh khi tạo tội ác dù lớn hay nhỏ cũng đều ham thích, họ tạo tác một cách mù quáng mà không biết tai nạn sẽ đến trong khoảnh khắc. Chư Phật đã tự rõ biết tâm mình và tâm chúng sanh mà hằng ban bố cho Pháp hỷ Thanh-Tịnh Đà Ra Ni, cho bầu diệu được Thánh-Thiện mật ngôn, cho pháp Đà Ra Ni chú menh mông để che đậy tội lỗi và ảo giác quán.
- Này các thầy Tỳ Kheo ! Các thầy biết cái nhân khổ là khổ khổ thì tu tâm tức là hết khổ, vì khổ ấy không có nguồn gốc, mà tâm ý vốn dĩ vô căn. Hai thứ này gặp nhau đối trị thời cái khổ nhơn liền tan biến, cái tâm tu cũng không còn, chỉ còn khoảng không vắng lặng. Sự im lặng đó chính là chữ Om nằm trên đảnh môn, cũng là tạng Bí-Mật Du Gìa của giáo môn Mật-Tông vậy.
- Này các thầy Tỳ Kheo ! Các thầy biết cái quả là khổ thời chớ nên gieo cái nhân khổ. Do chẳng gieo nhân nên cái quả khổ chẳng từ đâu mà sanh. Hai thứ này bị cắt đứt nguồn gốc cái khổ liền tan biến, mà cái tâm cũng không còn, chỉ còn khoảng không vắng lặng. Sự im lặng đó chính là chữ Om nằm trên đảnh môn, cũng là tạng Bí-Mật Du-Già của giáo môn Mật-Tông.
- Này các thầy Tỳ Kheo ! Các thầy biết tạo lành là cái nhân vui giúp đỡ chúng sanh, nên nổ lực tu hành. Cái nhân vui này vốn dĩ không có nguồn gốc và tồn tại không bao lâu. Tánh và tướng không có chỗ trụ nên cái nhân vui liền tan biến, cái tâm tu cũng không còn, chỉ còn khoảng không vắng lặng. Sự im lặng đó chính là chữ Om nằm trên đảnh môn, cũng là tạng Bí Mật Du Già của giáo môn Mật- Tông.
- Này các thầy Tỳ Kheo ! Các thầy biết đạo lành là cái quả vui giúp đỡ chúng sanh nên nổ lực tu hành. Các quả vui này vốn không có nguồn gốc và tồn tại không bao lâu. Tánh tướng không có chỗ trụ nên cái quả vui liền tan biến, cái tâm tu cũng không còn, chỉ còn khoảng không vắng lặng. Sự im lặng đó chính là chữ Om nằm trên đảnh môn cũng là tạng Bí-Mật Du Già của giáo môn Mật Tông vậy.
- Này các thầy Tỳ Kheo ! Các thầy thường an trụ trong chánh niệm giải thoát Đà Ra Ni môn để tảo trừ vọng nghiệp điên đảo. Lúc vọng tưởng biến mất thời chánh niệm cũng không còn, chỉ còn bầu vắng lặng hư không tỉnh mịt. Đây gọi là Thanh Tịnh Pháp Thân Tam-Muội Đà Ra Ni. Cũng ví như ta nói Pháp các thầy Tỳ Kheo lắng nghe, khi ta nín nghĩ, thời lời nói của ta và cái nghe của các thầy cũng không còn. Chỉ còn lại sự im lặng rỗng không đầy đủ thiện mật Trí Huệ Đà Ra Ni mà thôi.
Ông Uất-Đơn-Đầu muốn khai thông nguyên lý của pháp tu hành cho chính mình và tất cả đại chúng trong Pháp hội. Ông vi nhiễu ba vòng rồi quỳ xuống bạch Phật rằng :
- Ngưỡng mong đấng thánh chúa Sư Tử chỉ dạy cho chúng con. Bạch Thế-Tôn ! Nếu hư không là chỗ vĩnh hằng thị tịch Niết Bàn, thì riêng ai cũng sẵn có. Vậy phiền nảo ô nhiễm cả đời con người khi chết lại trở về hư không, vậy thì cần gì phải tu, cần gì phải học, cần gì phải nổ lực tu tập giáo môn cực khổ này ?
Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề chỉ dạy đạo toàn chơn :
- Này Ông Uất-Đơn-Đầu ! Ông chớ nên nói sự nổ lực tu tập nơi giáo môn này là cực khổ. Theo nghĩa ông hỏi như thế là chẳng đúng. Con người lúc sanh ra không biết gì tự chiêu cảm lấy ác nghiệp, đến khi gặp Thiện Trí Thức được giác ngộ bỏ ác nghiệp, mà tu hành. Như vậy hai hoàn cảnh trái nghịch nhau, một bên là vắng lặng thanh cao, một bên là vẩy đầy ác nghiệp điên đảo sầu thương. Nếu đem so thời sẽ thấy rất rõ rệt. Các ông chớ vội cho cái tánh này không bị ô nhiểm là lầm lẩn, mà phải nói sự ô nhiễm này không chừa một ai cả. Chỉ khi nào hành giả biết tu và tự tu thời tâm tánh được nhẹ nhàng thư thả vắng lặng. Đây gọi là Tam Muội Tịch Tà Biến Pháp Giới Đà Ra Ni Cú, mà hàng Thanh Văn Duyên Giác cần phải tu cần phải học. Bấy giờ Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề liền nói kệ rằng :
1. Này các thầy Tỳ kheo
Trong hằng sa số kiếp
Ta vì pháp bỏ thân
Tìm cầu trong vũ trụ
Đạo chánh để tấn tu
Nghe đạo tâm an lạc
Bỏ quên các vật chất
Thấy đạo lòng hân hoan
Quên cả mọi cảnh vật
Hy sinh không lẩn tiếc
Giác ngộ cảnh vô thường
Tâm ta hằng lắng đọng
Mê đạo chẳng mê ăn
Ham tu chẳng ham ngủ
Dù mạt Pháp đã đến
Chánh đạo chẳng lưu truyền
Vì cần cầu đạo cả
2. Vấn thân khắp bốn phương
Để tầm bực đạo sư
Thân thể dù yếu đuối
Sắp chết hồn lìa xác
Thâm tâm vẫn kiên cố
Bền chặt chí không phai
Vì để cầu chánh Pháp
3. Hỡi Nam Tử ! Nữ Nhơn !
Lời Phật không hư dối
Chẳng phỉnh nịnh gạt người
Kẻ chẳng biết ưa vui
Thử thách việc ta làm
Vì đạo ưa tu đạo
Bỏ thân thể đáng yêu
Thế gian vua cõi chết
Vô thường đến dẫn dắt
Nào ai tránh khỏi được
Thấy chết mà chẳng chết
Vì để cầu chánh Pháp
4. Các thế giới mười phương
Qua lại trong chớp mắt
Thọ mạng rất bền chắc
Cũng không ai hay biết
Việc của Phật đã làm
Dù sanh ở cõi Trời
Cũng chẳng màng địa vị
Nhớ đạo lòng bỏ ác
Tìm đạo thí công lao
Qui ngưỡng Thiện Tri Thức
Tập rèn luyện chịu khó
Dậy sớm lúc thức khuya
Thân thể tuy mỏi mệt
Mà thâm tâm kiên cố
Vì để cầu chánh Pháp
5. Mỹ Pháp và Hải Pháp
Ảo Pháp thuật Tổng-Trì
Chơn Pháp thành Pháp-Báu
Tạng Pháp cùng Mật-Pháp
Định Pháp, Vắng Lặng Pháp
Các Pháp tướng như thế
Phương tiện tu phạm hạnh
Chẳng sợ chẳng chướng ngại
Bi Pháp và Từ-Pháp
Mẫn Pháp, Đại Chú Pháp
Toái Pháp, Hàng ma Pháp
Chuẩn-Đề Viên Định Mật
Từ vô lượng ức kiếp
Trở lại vẫn còn thừa
Sức tu trí không nản
Thân mệt, tâm chẳng phai
Thế gian nhiều sự ác
Nối nhau thành hiểm họa
Thấy chúng sanh đau khổ
Sáu nẻo cùng ba đường
Chẳng bao giờ ngưng dứt
Kiếp số không cùng tận
Thấy chúng sanh tạo tội
6. Như Lai vì đó nói
Diệu nghĩa của các khổ
Khiến đó liền quy thú
Các Tỳ Kheo phá giới
Nghe tịnh pháp ta nói
Ngẫn ngơ xin về nương
Đạo có nghĩa thường còn
Ham đắm mà bắt lấy
Như nắm vào khoảng không
Chẳng hiểu được đạo Phật
Vô thường tuy có nghĩa
Sự thật vốn xưa nay
Không ai không chấp nhận
Nhưng nghĩa đó chẳng có
Vì mê nên lầm lẫn
Pháp chẳng luận vô thường
Hai nghĩa này khác xa
Nên gọi là chơn-Nghĩa
Chú Nghĩa Đà Ra Ni
Tổng Trì các Mật Nghĩa
Thu gọn trong Diệu-Pháp
Trãi qua hằng sa kiếp
Cũng vì cầu chánh pháp
Như Lai hành Mật-Pháp
Chuẩn-Đề Đinh Bổn-Tôn
Do lòng tin sâu chắc
Ý chí lại kiên cường
Nhẩn tu lòng chẳng sợ
Quy-y các đức Phật
Trời, Người rãi hoa cúng
Âm nhạc tự nhiên vang
Sáu loài chúng sanh thảy
Nghe tiếng chú vang dội
Thức tỉnh nhẹ an vui
Tự nhiên đặng giải thoát
7. Ta tầm cầu chánh pháp
Dù thân thể đáng yêu
Bị tàn tật, câm, ngọng
Điếc, lát hoặc gù lưng
Bị kẻ hại đánh đập
Bức tử uống thuốc độc
Không thể cầm cự lại
Vẫn không thể bỏ quên
Con đường sáng chơn lý
Của các Phật ba đời
Hôm nay giữa pháp hội
Ta thành Tối Chánh Giác
Chính nhờ sức bền trí
Không lay cũng không chuyển
Trãi qua vô ức kiếp
Thành vô thượng Bồ-Đề.
Thuyết xong lời kệ pháp, Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề nhập vào Tam Muội Đệ Nhất Ngữ Ngôn Đà Ra Ni không gián đoạn. Khi ấy ven rừng Uôn Ba Ô-Nẫu-Vương cùng với đoàn quân thiện chiến cung tên giáo ngắn giáo dài hơn mười nghìn người kéo đến định tàn sát phá hoại chổ tu hành của Phật để cho Giáo chủ Sim Sum Pa được thống nhất Giáo Hội chư Tăng.
Bấy giờ đức La Hán Thiên Long hành giả trong cơn thiền định sâu thẳm vào môn Tam Muội Ly Ác Chư-Thiền Đà Ra Ni quên tất cả cảnh vật bên ngoài, thân và tâm bất động. Lúc ấy ở ven rừng Uôn-Ba đoàn quân của vua Ô-Nẫu-Vương kéo đến uy hiếp La Hán nhưng không thành, chúng lấy giáo đâm vào đùi vào lưng vào bụng máu chảy đầm đìa mà La Hán vẫn giữ gìn vị trí của Đại-Tam-Muội. Quân sĩ về cấp báo cho vua biết, vua Ô-Nẫu-Vương thân hành đến, vứa thấy La Hán Thiện Long, vua rút tên lắp vào dây cung bắn liền ba phát, tên ghim sâu vào thân của La Hán, máu tiếp tục thi nhau chảy ra rất nhiều, mà La Hán vẫn giữ vững thân mình trong cơn đại định.
Khi ấy nơi cung Trời Đế Thích đức vua đang ngự tại Thiện Pháp Đường để xem kinh thư, bỗng nhiên có ánh sáng từ đâ chiếu đến thân vua, Khiến cho vua cảm thấy làm lạ. Vua Đế Thích Tiên-Chủ liền cùng với các vị Đế Thích xem xét ánh quang minh, thấy đức La Hán Thiện Long đang tu hành nơi đại tịnh tam muội bị nhiều người đến gần toan ác hại. Tiên-Chủ Đế Thích lấy nước tịnh thủy rãi lên người của đức La Hán khiến cho cung tên đều hóa thành bông sen, máu biến thành sữa. Vua Ô-Nẫu-Vương vô cùng kinh ngạc và tức giận cùng với quân sĩ áp đến định giết La Hán lần thứ hai. Nhưng lòng đất tự nhiên chuyển động dữ dội, đất nứt nẽ thành một bờ vực thẵm sâu hút chôn sống vua Ô-Nẫu-Vương và cả đoàn quân. Đức La Hán Thiện-Long sanh tâm từ lớn cầu Phật mở lòng bi thương xót cứu vớt chúng sanh. Tức thời ngài nương theo thần lực của Phật thị hiện thần thông hóa ra hai bàn tay lớn đưa vua Ô-Nẫu-Vương và cả đoàn quân lên khỏi mặt đất. Mặt đất từ từ khép lại như cũ, vua Ô-Nẫu-Vương sợ hãi kinh cuồng quỳ xuống chắp tay sám hối, cả đoàn quân cũng đều làm như thế. Tiên chủ Đế-Thích khiến các vị trời rãi hoa cúng dường La-Hán rồi trở về Thiên Cung. Bấy giờ vua Ô-Nẫu-Vương bạch cùng ngài Thiện Long Tôn Giả rằng :
- Ngưỡng bạch đức La-Hán Đại Tôn Giả ! Tôi từ xưa đến nay chưa từng thấy người nào có tâm tốt cùng sức thần thông tự tại như thế. Rất mong ngài chiếu cố cho bọ chúng tôi được quy-y cải tà quy chánh sám bỏ lỗi lầm ngày hôm nay.
Ngài La Hán Thiện Long ôn tồn chỉ dạy :
- Xin Đại Vương hãy đến sám hối với Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề, tôi nay nhờ nương oai thần của Phật mà được những sự không thể nghĩ bàn như thế. Đức La Hán nói kệ rằng :
Oai đức đại dõng mãnh
Thắng phục sự kinh sợ
Sự ác đều lui tán
Gương Phật rất trong sáng
Suốt thấu như lưu ly
Khó bì hạnh vô thượng
Trí Phật không nao núng
Hổ lang rất nguy hiểm
Dường tợ như chỗ không
Phật là đấng đại giác
Bước đi nhẹ trang nghiêm
Trời người đều kính phục
Mắt Phật rất chiêu cảm
Tận đáy lòng chúng sanh
Các tướng tốt đẹp lạ
Khiến cả ác ngơ ngác
Nghe pháp âm vi diệu
Bỏ gươm giáo quy-y
Đại-vương nên viếng Phật
Để nghe lời chỉ dạy
Cao Thượng khó nghĩ bàn.
Nghe bài kệ ấy xong, vua Ô-Nẫu-Vương vì kính mến công hạnh của ngài Thiện Long Tôn-Giả nên ưng thuận đến đảnh Lễ Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề để quy-y sám hối. Đức vua cùng mười vạn binh sĩ đồng đến chiêm ngưỡng dung nhan của Phật, mắt chẳng tạm rời đồng cất tiếng bạch rằng:
- Chúng con xin quy-y Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề. Chúng con xin quy-y Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề.
Lúc bấy giờ, Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề ở nơi tam muội đại định mà dậy an lành. Ngài Thiện Long Tôn Giả tác bạch duyên sự của vua Ô-Nẫu-Vương, rồi thưa hỏi rằng :
- Bạch đức Đại Thánh Thế Tôn! Hàng đệ tử chúng con do vô minh che đậy không biết lỗi lầm phạm phải tội ác. Nay tỉnh ngộ lòng ăn năn muốn rửa sạch tội lỗi. Kính mong Phật vì tất cả chúng con ban bố pháp lành dạy cho cách quy-y sám hối tu hành thiện nghiệp, để cho chúng con có chổ quy thú về nương. Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề vì bốn bộ chúng và vua Ô-Nẫu-Vương mà mở lời dạy rằng :
- Này Đại vương nên biết! Nếu có Trang Nam Tử, Thiện Nữ Nhơn nào hay quy thú thiện pháp Mật Giáo Môn Du Già Đệ Nhứt Căn Bản Bổn-Tôn Đà Ra Ni chú này, thời thường sanh căn lành tính tâm vững chắc, tội lỗi mau được rữa sạch tiêu trừ không còn hoạnh tử khổ đau nũa. Nếu người đó biết xã bỏ quá khứ ác, vật ác, hành động ác, cử chỉ ác, tôi tớ ác, bạn ác v.v… Đây gọi là môn Ly Chư Ác Thú Tam Muội Đà Ra Ni, rất được Người, Trời và thế gian tôn trọng. Ở thời hiện tại và vị lai cũng lại như vậy.
- Này Đại Vương nên biết! Người quy y sám hối là người biết sửa tâm ác thành tâm thiện đây gọi là Tổng-Trì Đà Ra Ni Chú. Người không biết quy-y sám hối sửa tâm chơn chánh đánh mất căn lành đây gọi là tánh phàm phu. Người biết ăn năng sám hối sửa tâm chơn chính, được một thời gian ngắn tự nhiên buông bỏ Pháp sám hối thi hành tội ác, đây là người thiếu nghị lực không đủ sức mạnh kềm chế hành động của mình. Người biết ăn năng sám rửa lỗi lầm hay có tâm tỉnh ngộ cho kẻ khác bằng hoàn cành ác khiến kẻ đó phát tâm Bồ-Đề vun trồng cội phúc, tín căn tinh tấn, người này rất hiếm quý trong chốn nhân gian là vị Bồ-Tát nghịch cảnh ưa hành đạo khó hành.
- Đại Vương nên biết! Ngươi biết sửa lỗi lầm quay về nẻo chánh cải ác thành thiện tin tấn lướt lên, dùng sức mạnh lương tâm vượt qua tất cả chướng ngại khổ đau và hoàn cảnh nghịch trong hiện tại, cố gắng khắc phục để tu hành hóa độ chúng sanh không mỏi mệt trong hiện tại. Những hạng người này rất hiếm quí trong chốn nhân gian có một công hạnh cực kỳ quý báu, đó là nhờ tu tập Mật-Giáo Môn Tam-Muội Đà Ra Ni vậy.
- Này Đại Vương! Bổn lai con người sinh ra không có tánh ác. Bổn Lai Thánh-Hiền sanh ra không có tánh thiện. Đó là do tập nhiễm tánh khí của con người có sai khác nhau về hoàn cảnh thiện ác, luân lý và đạo đức mà hàng Thanh Văn, Duyên Giác cần phải tu cần phải học.
Ngài Thiện Long Tôn Giả lại bạch Phật rằng :
- Bạch Đức Đại Thánh Thế Tôn! Ngưỡng mong Phật từ bi chỉ dạy cho chúng con được biết ác ở đâu mà có, thiện ở đâu mà sanh? Tập nhiễm là cần hay không cần? Tánh khí chúng sanh hay thay đổi, làm sao quyết định được là người giác ngộ hay còn mê mờ ?
Phật-Mẫu-Chuẩn-Đề nghe xong lời tác bạch, ngài khen ngợi đức Tôn Giả Thiện Long rồi dạy rằng :
- Này Thiện Long Tỳ Kheo! Cái tâm ác mà có chẳng phải tự sanh, cái tâm ác tự sanh chẳng phải là tự có. Do lẽ này hai nghĩa trái nhau, người làm ác biết mình không cố ý nên mới có chổ sám hối.
- Này Thiện Long Tỳ Kheo! Cái tâm thiện mà có cũng chẳng phải tự sanh, cái tâm thiện tự sanh cũng chẳng phải là thật có. Bởi vì hai nghĩa này trái nhau, nên người tu thiện khi vận công phu tu tập có thể mất tâm Bồ-Đề nếu gặp nghịch cảnh, mà hành Thanh Văn, Duyên Giác cần phải chú ý điểm này.
- Này Thiện Long Tỳ Kheo! Tập nhiễm thói quen tức là có hại, dù thiện hay ác cũng thế. Ví như người đánh xe ngựa đi trên con đường rộng và bằng thẳng. Nếu người ấy có thói quen cho ngựa hướng về bên mặt mà chạy, tức thời cả người lẫm ngựa đều rơi xuống lề đường, nếu lái cho ngựa chạy về bên trái cũng lại như thế. Nhưng người có trí biết đánh ngựa đi theo con đường rộng và thẳng không có thói quen hướng về bên trái hay bên phải nên người ấy đi suốt cả chặng đường dài theo ý muốn của mình. Do đó mà biết rằng tập nhiểm dù tốt hay xấu cũng đều lọt vào thói quen tai hại, chỉ có duy nhứt để tâm thanh tịnh là quí báu hơn hết. Này Thiện Long Tỳ Kheo! Tánh khí con người không có gì quyết định được, trừ khi bản thân tự quyết định cho mình một hướng đi trung đạo đến vô thương chánh-Đẳng Chánh Giác mà thôi. Bấy giờ đức Phật trùng tuyên lại nghĩa kệ rằng :
1. Chư Phật cả ba đời
Y theo Pháp Mật Giáo
Đà Ra Ni Tối-Thắng
Mà viễn ly ác nghiệp
Lìa bỏ các tập khí
Chủng tử dẽ ô nhiễm
Đánh đấm đâm giết chết
Thuốc độc và cạm bẫy
Bài bạc, rượu chè chén
Dối gạt thích dua nịnh
Mỵ bày việc hung hiểm
Thích dục lòng ưu vui
Sống ác chẳng biết ác
Gần tội chẳng biết tội
Chẳng biết được chơn lý
Nhận kẻ dữ làm thân
Chẳng phân biệt phải trái
Mà tạo tội vô lượng
Do vô minh che đậy
Kẻ phàm tục đê mê
Danh lợi mồi cám dỗ
Làm hại nhiều thế nhân
Bạc ác và phi nghĩa
Như thú dữ rình mồi
Chẳng thiết gì mạng sống
Thế gian nhiều đau khổ
Chất chứa nhóm phiền não
Như dao cắt vào thân
Mình mẩy đều thương tổn
Máu chảy tuôn xối xã
Kẻ ngu ham nương gá
Tội khổ tự chuốt lấy
Bởi vô minh làm hại
2. Chẳng thấy được đạo nghĩa
Gốc tham vua lớn nhất
Giục dã kẻ trần mê
Chạy vào đường ác đạo
Thi đua rất hăng hái
Dù chết cũng cam lòng
Như thiêu thân vào lửa
Chẳng biết gì khổ chết
Thế gian vua vật dục
Kẻ mê mẫn đáng thương
Loay hoay không định hướng
Bởi vô minh làm hại
3. Tội nghiệp tuy chưa có
Mà nay đã sẵn chờ
Chúng sanh nhiều si mê
Theo đường ác ghê sợ
Lấp ló những tà kiến
Vọng chấp theo điên đảo
Tự cho là đúng đắn
Chẳng biết các quả báo
Chiêu cảm từ nơi thân
Tham dục theo bóng sắc
Ảo vọng và cuồng nhiệt!
Bởi vô minh làm hại
4. Các Tỳ-Kheo nên biết!
Dầu làm ác rất lớn
Mà nó chẳng đến đâu
Mục đích không định hướng
Nên lọt vào nhân quả
Tội báo không cùng tận
Kẻ trí biết tội lỗi
Chỉ một lần quay đầu
Bến giác sẽ gồm thâu
Các ác nghiệp lắng động
Lần hồi mau tan biến
Như mây che ánh trăng
Mây tan gió thổi đến
Trăng sáng chiếu mênh mông
Trí Phật cũng như thế
Từ bi vô chướng ngại
Diệu dụng dạy chúng sanh
Cứu thoát tam đồ khổ
Tuy làm việc khó làm
Chư Phật đủ bi nguyện
Cảnh tỉnh lòng nhân thế
Không thêm cũng không bớt
Xoa dịu vết thương đau
Tắm rửa căn nhơ đục
Siêng năng thường tu tập
Hàng phục các phiền nảo
Trở thành ý Thánh Pháp
Dụ dẫn các tà kiến
Ác kiến và biên kiến
Xảo kiến cùng dục kiến
Chấp kiến, nghịch kiến thảy
Đều trở thành đạo bạn
Việc khó làm như thế
Trời người không làm được
Nên khiến người tu tập
Được công đức xuất thế
Gọi đó là chư Phật
Nhổ được gốc sanh tử
Nguyên nhân tạo các khổ
Bứng được cội phiền nảo
Tập chủng các nghiệp ác
Mà viễn ly thế gian
Viên thành vô thượng đạo.
Nam mô Chuẩn-Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)

Hết Phẩm Thứ Năm

* * *
matnguyen  
#25 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ VIII

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN – THIỀN NHÂN

PHẨM THIÊN NỮ CẬT VẤN THỨ MƯỜI SÁU

Sau khi Phật Mẫu Chuẩn Đề thuyết xong bài kệ vi mật, ngài im lặng vào định Tổng Trì xuất sanh đại thần chú Mật Tạng Liên Trì Bửu Đảnh: Đát diệt tha, y lị my đế, đế lỵ mu đế, lí mỵ đế, nhuyển mê nhuyển ma, rị duệ nạp thử, nạp xoa rị duệ tram, yết ra noa phược, yết ra ca noa thấp tóa ha.
Bấy giờ nơi đảnh môn của Phật phóng ra muôn đạo hào quang soi sáng cả Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới. Trong đạo hào quang ấy bỗng hiện ra một Thiên Nữ đầu đội mão báu của Thiên Đế, thân mặc áo vàng ròng có nạm hồng ngọc, thanh ngọc, hoàng ngọc, bạch ngọc, hắc ngọc. Các loài rằn độc nhứt thế gian đều quấn chung quanh thân thể không lúc nào tạm rời, thị hiện giữa chúng hội làm cho bốn chúng đều giựt mình ngơ ngác kinh sợ, cho là việc chưa từng thấy, mọi người đều có lòng nghi ngờ.
Khi ấy ngài Thiên Nữ hiệu là Thường Cu Lợi Độc Nữ bước đến cung kính đảnh lễ ngài Sư Tử Hẩu Kim Cang Bồ-Tát mà nói rằng:
- Nay Thế Tôn đã vào định Tổng Trì. Rất mong Bồ-Tát vì tôi và cả thảy chúng sanh mà mở bày những nổi nghi lầm đang quấn lấy thân tâm của tôi và cả thảy chúng sanh. Xin Bồ-Tát từ bi nạp thọ lời thỉnh cầu này.
Ngài Sư-Tử Hẩu Kim Cang Bồ-Tát im lặng chấp thuận. Ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ bạch rằng:
- Xin Bồ-Tát từ bi chỉ giáo cho chúng con được nhiều điều lợi ích về sau. Con là thân nữ ngủ trược, lại nghe Phật dạy: Thân nữ rất thô xấu độc ác, chẳng có tướng trượng phu giống như loài rắn độc đang nên kinh sợ. Ngưỡng mong Bồ-Tát chỉ dạy cho chúng con biết thân nữ rất đáng sợ hay rắn độc đáng sợ? Nếu thân nữ đáng sợ thì cớ gì Thế Tôn lại cho con núp trong hào quang của ngài? Nếu rắn độc đáng sợ thì tại sao thân hình của con phủ đầy rắn độc mà chẳng hề hấn chi? Nếu Bồ-Tát là thân nam tử thì thiệt chẳng phải là Bồ-Tát. Nếu Bồ-Tát là thân nữ nhơn thì thiệt chẳng phải là Bồ-Tát. Trong cả hai điều ấy xin ngài từ bi chỉ dạy cho con và chúng sanh đời sau thấy được chơn lý màu nhiệm ít có khó được này?
Bồ-Tát Sư Tử Hẩu nghe ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ thưa hỏi như thế, cả thân đều nổi ốc giực mình lo sợ mà nghĩ rằng:
- Ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ duyên cớ gì lại ở trong hào quang của đức Thế Tôn? Nếu ngài thị hiện giữa đại chúng mà thưa hỏi những duyên sự Bí-Mật này, chắc chắn ngài là hiện thân của chư Phật quá khứ. Ta không đủ sức kham nhẩn để trả lời câu hỏi này.
Khi ấy nơi A-Tỳ Địa Ngục ngài Quán Tự Tại Bồ-Tát thấy ánh hào quang của ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ soi sáng đến chỗ tối tăm giúp cho chúng sanh nơi Địa Ngục mau được siêu thoát. Ngài Quán Tự Tại Bồ-Tát thị hiện phân thân đến giữa pháp hội của Phật Mẫu Chuẩn Đề hóa ra nghìn cánh sen báu xanh, đỏ, trắng, vàng ẩn hiện mây ngủ sắc rồi hiệp thành một tòa sen báu lớn ngự trên hư không như vào cảnh thần tiên trên thượng giới. Ngài Quán Tự Tại Bồ-Tát từ trên hư không bước xuống đến đảnh lễ ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ rồi nói rằng:
- Tôi có nghe Nhơn Giả hỏi ngài Sư-Tử Hẩu Kim Cang Bồ-Tát những lời pháp mầu quí báu ẩn hiện ý chơn như mật nhiệm. Ví như trong vào cảnh thiền định, ngoài hiện tướng phàm phu, việc này không thể so sánh và bàn luận được. Nếu ngài hoan hỷ, tôi sẽ vì chúng Bồ-Tát mà mở bày những pháp Bí-Yếu khó thể nghĩ bàn này.
Lúc bấy giờ trong đại chúng Bồ-Tát đều kinh nghi sợ sệt mà nghĩ rằng: – Việc của Phật làm, lời của Phật nói khó so sánh và dẫn giải. Duyên cớ gì Bồ-Tát Quán Tự Tại dám đảm đương việc Phật pháp nặng nề như thế?
Ngài Quán Tự Tại biết được tâm niệm của chúng Bồ-Tát và ngài Kim Cang Sư Tử Hẩu. Nên đức Bồ-Tát dùng tiếng phạm âm thâm diệu ứng đối thích hợp vào tâm của tất cả đại chúng mà nói rằng:
- Thưa các Nhơn Giả! Ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ đây chẳng phải là thân nữ, chẳng phải là thân nam, chẳng phải là thân Bồ-Tát, chẳng phải thân Phật. Lời nói của ngài cũng chẳng phải giả cũng chẳng phải chơn. Trong chỗ khó suy nghĩ này trừ Phật với Phật mới có thể tận cùng chỗ hiểu biết. Nay ở trong pháp hội các vị Bồ-Tát đều nghĩ rằng thân của ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ là Phật thân của quá khứ nên mất chỗ chánh niệm, mà không thông đạt được chỗ trí huệ mạnh nhanh của các pháp. Ở nơi ba ngôi Tam Bảo các ngài đều đánh mất, tâm tư các ngài bị chuyển động mạnh thì làm sao gọi đó là Bồ-Tát?
- Các Nhơn Giả nên biết! Ngài Thường Cu Lợi Nữ dù thân là nam hay nữ cũng đều là thân giả hiệp, có chung một Phật tánh chẳng có gì dơ chẳng có gì sạch, chẳng có đúng hay sai. Do một niệm phân biệt mà mắc phải lỗi lầm hư vọng. Giả sử có người ngu thật tâm tầm cầu chơn lý giải thoát mà chẳng thể thấy được, đó chẳng phải là trí. Nhưng nếu có hạng người ngu thứ hai thật tâm tầm cầu chân lý giải thoát mà đạt được chỗ cứu cánh Niết Bàn, phải biết đó là trường hợp hy hữu hiếm có trong chốn nhân gian. Nếu có hạng người trí thứ hai thật tâm tầm cầu chơn lý giải thoát mà đạt được chỗ cứu cánh Niết Bàn, phải biết đó là bực đại sĩ hiếm có khó được trong chốn nhân gian.
- Các Nhơn Giả chớ nên xem trọng cái thiện cái ác cái đúng cái sai làm mất chỗ cân bằng của chánh niệm. Nếu tánh giác ngộ là chơn lý thì chơn lý chẳng có chỗ đúng sai, trắng đen, nam nữ. Nếu chơn lý có chỗ nam nữ thời chúng sanh sẽ không bao giờ giác ngộ để thành bực A-La-Hán, Bồ-Tát, Phật. Vì vậy chơn lý là chỗ nhiệm mầu của Luật nghi Giới. Tuy có chỗ cấm, ngăn, đoạn, lìa, ly diệt mà lúc nào cũng dung thông khai mở tịnh Phật quốc độ làm cho chúng sanh lần bước đến đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
- Các Nhơn Giả nên biết! Ví như có một người chủ dựng lên một căn nhà lớn bằng các loại gỗ quí. Căn nhà ấy chung quanh đều đóng bít, chỉ chừa lại cửa cái cửa sổ và cửa sau. Khi người chủ ra đi thì khóa cửa lại, khi trở về thì mở cửa ra, khi đi ngủ thì đóng cửa cài then và đốt đèn, khi trời sáng thời mở then cửa và tắt đèn. Chơn lý của chư Phật cũng lại như vậy. Lúc vì bực Thánh Nhơn, Bồ-Tát mà nói pháp diệu thiện. Lúc vì chúng sanh bực thấp mà nói pháp diệu ác nơi cõi Địa Ngục. Lúc vì muốn dạy cho chư Thiên mà nói pháp Thập Ác. Lúc vì chúng sanh thuần thục mà nói pháp Thập Thiện v.v… cho nên pháp của Phật chơn lý mà chẳng phải phi lý. Chẳng phải chơn lý chẳng phải phi lý mà cũng là chơn lý, phi lý vậy thôi. Bởi vì pháp tùy chỗ ứng dụng như người chủ căn nhà đi ra đi vào lúc nào cũng được, tùy ý sử dụng chẳng bị vướng bận vật chất, ngoại cảnh và tâm niệm. Chơn lý của chư Phật lại càng rộng sâu hơn thế nữa. Do đó chư Bồ-Tát mới phát tâm không thể đến được, không thể hiểu được. Chỉ có Phật với Phật mới hiểu nhau mà thôi. Bấy giờ ngài Sư Tử Hẩu Kim Cang Bồ-Tát muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
1. Đấng Mật Chủ Đại Hùng
Phân thân khắp cõi Phật
Thị hiện tướng thấn biến
Vô lượng vô số ức
Chẳng tính đếm thí dụ
Những công hạnh khó làm
Trong đời cả Trời, Người
Chẳng có ai hiểu biết
Sức mầu nhiệm Nghiêm Mật
Chúng sanh thấy ngơ ngác
Pháp Mật Diệu Đại Quán
Bí-Yếu vô cùng tận
Ở nơi trí Thanh Văn
Duyên Giác, Bồ-Tát thảy
Nghe pháp Đại Tổng Trì
Xuất sanh nghĩa rộng lớn
Phá bỏ tâm phân biệt
Siểng dương pháp Mật Giáo
Thành tựu đại Bồ-Đề
Dựng đứng lòng đại bi
Mở bày các tướng pháp
Từ lâu bị bỏ rơi
Không ai nghĩ tưởng tới
Chẳng biết sự hư thật
Đánh mất cả thân tâm
Trãi qua sa số kiếp
Ngây dại lòng dua dối
Chẳng thấy tướng chơn thật
Pháp mầu Tối Chánh Giác
Xưa nay chẳng hư dối
Mạnh mẽ như Kim Cang
2. Hay thay! đức Bồ-Tát
Đại Thánh Quán Tự Tại
Biết được lòng muôn chúng
Dầu ở nơi Địa Ngục
Thông quán các Phật quốc
Thị hiện sức mạnh nhanh
Nhờ đảnh Thần Biến Tướng
Thu phát các âm thanh
Vì chúng mà tế độ
Chỗ hạn hẹp tối tăm
Ánh hào quang Bồ-Tát
Soi thấu đến cùng tận
Lưu thông cả ba cõi
Hiện thân đến sáu loài
Mà vì đó nói pháp
Diễn rộng nghĩa vô thường
Khổ khổ, già bệnh chết
Không một ai tránh khỏi
Thời gian thoáng qua nhanh
Số kiếp như mảnh bụi
Các pháp tướng như thế
Cũng chẳng bị hư hoại
Thấy mất mà chẳng mất
Bí truyền và biệt truyền
3. Các Bồ-Tát vâng giữ
Kho pháp tạng vô lậu
Không ai hiểu được Phật
Chúng sanh luống nghi ngờ
Phân biệt lòng tưởng niệm
Không biết chơn hay giả
Chúng Thanh Văn, Duyên Giác
Đều lọt vào nghi lầm
Không thể suy diễn được
Những hình tướng Cổ Quái
Lạ lùng khó phân biệt
Nam, Nữ hoặc tà, chánh
Hay là Ma giả Phật?
Điên đảo lòng chúng con
Làm rối loạn tâm trí
Không định vị thanh tịnh
Dường như giấc ngủ mê
4. Quán Tự Tại Bồ-Tát
Thực hành đạo Chánh Giác
Qua vô số Phật quốc
Trong tất cả hiền kiếp
Thị hiện giải nghi nan
Tỉnh ngộ lòng chúng sanh
Khiến đó được hiểu biết
Nay đem pháp nhạo thuyết
Mở bày nghĩa Mật Môn
Bằng tướng pháp kỳ bí
Phương tiện đại phương tiện
Mở bày nghĩa kinh này
Dẫn dắt chư chúng sanh
5. Thường Cu Lợi Độc Nữ
Hóa thân của chư Phật
Núp trong ánh hào quang
Thị hiện giữa đại chúng
Hóa giải lòng nghi nan
Mà hiện thân Bồ-Tát
Hàng phục đại độc ác
Mình quấn đầy rắn độc
Tiếng rào rào khắp thân
Đang tỏa mùi độc khí
Là ác hay Thiện Nhơn?
Cổ quái và ghê sợ
Loài người thấy lẫn tránh
Huống là chúng Tỳ Kheo
Việc rất đáng kinh sợ
Các loài vật thế gian
Thấy Bồ-Tát hiện đến
Nghe âm thanh thượng diệu
Nọc độc liền biến mất
Rắn độc cùng Bò cạp
Trùng, Nhện, Rít ác thú
Sư Tử, Cọp, Beo thảy
Tê Giác, Voi, Chó Sói
Rồng độc cùng Quỉ Mị
Tất cả đều rởn ốc
Rùng mình tân lo sợ
Không hiểu âm thanh gì?
Khiến chúng mất tự chủ
Cúp đuôi mà chạy trốn
Chẳng dám ló đầu ra
Chư Thiên cõi Đế Thích
Đao Lợi, Tứ Thiên Vương
Thấy ánh hào quang lạ
Từ xưa chưa từng có
Xuất phát nơi thân thể
Thường Cu Lợi Độc Nữ
Thảy đều rất hoan hỷ
Mà rãi hoa cúng dường
Hoa Mạn Thù La Sa
Ma ha Mạn Thù Sa
Rãi đầy thành núi lớn
Thơm lây cả chúng hội
6. Cúng dường nơi thân Phật
Tán thán Đại Chuẩn-Đề
Đấng Đạo Sư Vô Thượng
Thành Tựu Tô-Tất-Địa
Đà Ra Ni Tổng Trì
Thị hiện việc hy hữu
Chẳng ai thể lường được
Sức mầu nhiệm quí báu
Hội hợp đại Cổ Phật
Đàm luận việc ít có
Khiến đại chúng nghe đạo
Mà tin hiểu kinh này
Sức mạnh đại tự tại
Như đám mưa Cam Lộ
Vui mát lòng chúng sanh
Hưởng sự lợi ích lớn
Tu tập kinh điển này
Tiếng đồn vang dậy khắp
Lan rộng cả mười phương
Tiếng khen ngợi vi diệu
Ở khắp các Phật quốc
Đưa về nơi chúng hội
Âm thanh tịnh cõi Phật
Thành một lời pháp mầu
Bốn chúng nghe tỉnh ngộ
Mà cung kính đức Phật
Khao khát được nghe pháp
7. Chuẩn-Đề đấng Đạo Sư
Ở nơi định chơn như
An ủi cả đại chúng
Ủy thác việc Phật sự
Cho các vị Bồ-Tát
Xếp bằng nhập chánh định
Đà Ra Ni Tổng Trì
Rồi vì đó thuyết pháp
Mở bày các căn tánh
Thứ bậc thượng, trung hạ
Giải nghi tâm chúng sanh
Khiến đó được pháp lợi
Thành tựu chơn thiện đạo
Phó chúc bổn kinh này
Hoằng truyền độ chúng sanh
Được đạo Tối Chánh Giác.
Nam mô Chuẩn-Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)

(Hết phẩm thứ mười sáu)
matnguyen  
#26 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
kinh sách mà mình úp lên cho các đạo hữu xem, thật ra là không có trong các phòng phát hành kinh sách bán đâu.
đó là kinh sách chỉ lưu truyền nội bộ thôi.
mình chỉ có 1 quyển thôi. bạn nào muốn thì hãy đem in lại, hay photo gì đó.
Mình cũng muốn in lại thiệt nhiều để được lưu truyền, và phổ biến cho mọi người nhưng mình lại không biết chổ nào để in ấn cả
matnguyen  
#27 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ VIII

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN – THIỀN NHÂN

PHẨM TỐI SƠ CỔ PHẬT THỨ MƯỜI BẢY

Lúc bấy giờ ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ khen ngợi ngài Thánh Quán Tự Tại Bồ-Tát rằng:
- Hay thay! Hay thay! sức mạnh đại oai đức của một vị Bồ-Tát Ma Ha Tát ở nơi hiền kiếp hay phát khởi bổn đại thệ nguyện rộng sâu mà các vị Bồ-Tát khác không thể đến được, không thể hành được, không thể hiểu được. Nếu đem so sánh hay cật vấn với các vị Bồ-Tát khác thiệt không ai sánh bằng. Xin nhơn giả vì tôi nói rõ nhơn địa tu hành của đại Bồ-Tát Ma Ha Tát, để cho chúng sanh đời nay và đời sau dứt sự nghi lầm lớn, ngõ hầu tu hành đúng như pháp.
Khi ấy đức Thánh Quán Tự Tại Bồ-Tát ma ha tát thị hiện mười một đầu và nghìn tay nghìn mắt chiếu ánh hào quang đến mười phương các quốc độ của chư Phật. Trong hư không bỗng hiện ra vô lượng tòa sen báu ngủ sắc bay lượn trên hư không, rồi kết lại thành một tòa Sư Tử rộng lớn có bốn vị Thiên Vương đón đỡ tòa Sư Tử cúng dường lên đức Thánh Quán Tự Tại Bồ Tát. Khi ấy chúng Tỳ Kheo, Tỳ Kheo Ni, Ưu Bà Tắc, Ưu Bà Di đều thấy là việc chưa từng có. Bát Bộ Quỉ Thần đều kinh sợ. Chúng Bồ-Tát đều rất kinh lạ và có lòng nghi ngờ. Bấy giờ nơi thế giới Đại Mật trang Nghiêm có đức Phật hiệu là chuyển pháp Luân Chuẩn-Đề Vương Phật hiện đến ngự trên hư không mà nói với đại chúng rằng:
- Các ngươi nên đến đãnh lễ đức Thiên Thủ Thiên Nhãn Bồ-Tát, vì ngài chính là vị Tối Sơ Cổ Phật hiệu là Bồ-Đề Thánh Diện Vương Phật ở thế giới Hoa Tạng chuyên tu Mật Định, chẳng hiện Như Lai Pháp Tướng mà hành đạo Bồ-Tát trãi qua như số kiếp A tăng kỳ thân tâm chẳng hề lay động. Các vị Trời theo hộ vệ thân Phật chẳng để cho hư rã. Đức Bồ-Đề Thánh Diện Vương Phật thị hiện nơi các thế giới khác, thường nói pháp mầu siễng dương sức mạnh của tướng pháp hơn là tánh pháp. Do đó chúng sanh ham thích nơi các tướng pháp mà tu theo giáo môn Mật Tông bất khã tư nghì công đức của ba đời chư Phật đều tán thán ca ngợi rộng rãi không để cho hư hoại. Nương theo các tướng pháp Bí-Mật vi diệu mạnh nhanh, các vị đại Bồ-Tát thượng thủ vâng lời Phật dạy sanh vào các thế giới khác nhau nơi các quốc độ khác nhau và hóa độ cho chúng sanh bằng những tướng pháp khác nhau của giáo môn bất khã tư nghì công đức của chư Phật Như Lai đã tu tập thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Đức Chuyển Pháp Luân Chuẩn-Đề Vương Phật vừa nói xong lời ấy, bỗng có mười vị Bồ-Tát từ nơi mười phương quốc độ hiện đến ở trên hư không bước xuống đảnh lễ đức Thiên Thủ Thiên Nhản và ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ rồi lui về một phía. Vị thứ nhứt tên là Kim Cang Tịnh Vương Bồ Tát, vị thứ hai tên là Kim Cang Mật Nghĩa Bồ Tát ở hướng ĐôngNam. Vị thứ ba tên là Kim Cang Ưu Đàm Bát ở hướngNam, vị thứ tư tên là Kim Cang Sư Tử Bồ-Tát ở hướng TâyNam. Vị thứ năm tên là Kim Cang Đà Ra Ni Bồ Tát ở hướng Tây, vị thứ sáu tên là Kim Cang Tổng Trì Vương Bồ Tát ở hướng Tây Bắc. Vị thứ bảy tên là Kim Cang Đại Luân Vương Bồ-Tát ở hướng Bắc, vị thứ tám tên là Kim Cang Điển Vương Bồ-Tát ở hướng Đông Bắc. Vị thứ chín tên là Kim Cang Thánh Ô Hô Bồ-Tát ở thượng phương, vị thứ mười tên là Kim Cang Giáng Bạt Mâu Ni Bồ-Tát ở hạ phương.
Bấy giờ đức Thiên Thủ Thiên Nhản Vô Ngại Đại Bi Tâm Bồ Tát Ma ha Tát là hiện thân của đức Bồ-Đề Thánh Diện Vương Phật nói với ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ rằng:
- Thưa Nhơn Giả! Đây là mười vị Bồ-Tát đã từ lâu tu tập pháp môn Mật Tông hiện nay đang ở mười phương thế giới phân thân ra vô lượng ức thân để hóa độ chúng sanh bằng những tướng pháp khác nhau rất hửu hiệu và đa dạng không thể tính kể trí huệ rộng sâu, dùng ngôn cú lời lẽ thí dụ, âm điệu nhẹ nhàng, từ bi vô lượng, tinh tấn trong sáng, cử chỉ thanh thoát hồn nhiên, hành động khéo léo, nói rõ nẻo chánh đường tà, đạo đức nguy nguy tự tại xoa dịu lòng chúng, chuyển đổi pháp âm vi mật giúp cho chúng sanh được tâm vui thích an ổn qui phục tu hành. Xin ngài đối đáp cùng các vị đại Bồ-Tát đây sẽ rõ.
Ngài Thường Cu Lợi Độc Nữ hướng về đức Bồ-Tát Kim Cang Tịnh Vương mà hỏi rằng:
- Thưa Nhơn Giả! Chúng sanh từ vô thỉ đến nay do tâm và tướng chấp ngã phân biệt nên mới thấy có hành và không hành, có chứng và vô chứng, có tu và vô tu, có học và vô học, có đạo và vô đạo, có tướng và vô tướng, có tâm và vô tâm, có hạnh và vô hạnh v.v… Chúng sanh có đầy đủ tâm tướng như vậy nên mới gọi đó là phàm phu, Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ-Tát sơ địa. Bồ Tát cũng có đầy đủ tâm tướng như vậy nhưng không có chỗ chấp ngã phân biệt nên gọi đó là Bồ Tát đạo.
- Thưa Nhơn Giả! Đạo của Bồ Tát chẳng phải bỏ tánh lìa tướng. Tánh và tướng tuy hai nghĩa có khác nhau mà đồng một pháp lý. Vì lý tánh và lý tướng nương nhau không rời. Kẻ phàm phu mê muội chẳng biết nên tu tánh mà chẳng tu tướng. Bực Duyên Giác hiểu được tánh tướng viên dung nên tu tập chẳng cần suy nghĩ. Bồ Tát thuần thục siễng dương tướng pháp mà chẳng lìa tánh pháp, làm cho mọi người đều kinh lạ mà nghĩ rằng: “Chẳng lẽ pháp này là pháp tà?”
- Thưa Nhơn Giả! Vì biết được tâm niệm của chúng sanh nên tôi nương vào sức oai thần của chư Phật, Phật Mẫu Chuẩn Đề và bảy mươi ức câu chi đức Phật mà đem pháp môn Bí-Mật nhiệm mầu nói rộng ý nghĩa của tướng pháp và phi tướng pháp nhằm phá hoại loài Ma ngủ ẩm, cái chướng và bọn ngoại đạo Thánh chủng Tánh. Chế ngự được tất cả niệm của chúng sanh tham chấp: “Tu tâm mà chẳng biết tu cái thân”. Chư Phật mười phương tu tập theo pháp môn Mật Giáo không lìa tâm và siễng dương pháp tướng thù thắng vi diệu khó nghĩ bàn. Nếu đem so sánh hai pháp: tướng môn và tánh môn này thời không thể thấy được rõ ràng. Duy chỉ có Phật với Phật mới tận cùng chỗ hiểu biết nhau mà thôi.
- Thưa Nhơn Giả! Chỗ tu hành của chư Phật chẳng phải là vạn pháp duy tâm. Nếu vạn pháp duy tâm thì tâm duy về chỗ nào, nếu không có cái thân này. Do đó cái sai lạc mà chúng sanh vấp phải và đều nghĩ rằng: “Cái tâm là phần chú tể của thể xác mà họ không biết rằng trong thực tế có thân mới có tâm. Có tinh cha huyết mẹ mới tạo ra phần linh hồn”. Vì vậy chư Phật dạy: có thân mới giữ giới, nếu không có thân thì giữ giới chỗ nào? Có thân mới tu hành, nếu không có thân biết lấy gì để tu? Tâm không thể tu, thân không thể tu. Nhờ có thân tâm hòa hiệp thành một ý thức hệ tương quan tu hành tìm đến chơn lý Niết Bàn.
- Thưa Nhơn Giả! Thân nam hay thân nữ chẳng phải là chỗ để phân biệt. Bởi vì thân nam tu được, thân nữ cũng tu được. Tuy hai thái cực mà đi một đường không có gì nghịch lý. Chúng sanh vì phân biệt nên thấy có đẹp xấu và thương ghét. Chư Phật không phân biệt chuyên lo tu hành chóng thành đạo quả. Nay Nhơn Giả hỏi chỗ hiểu biết của chư Phật, tôi nương theo sức oai thần của đức Bồ Đề Thánh Diện Vương Phật mở bày chỗ chưa từng thấy, chưa từng nghe giúp cho chúng sanh đời nay và đời sau nương theo phương pháp Bí-Mật này mà tu hành dứt sự nghi ngờ thành tựu Phật quả. Bấy giờ ngài Kim Cang Tịnh Vương Bồ Tát muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
1. Đức Bồ Đề Thánh Diện
Danh hiệu Vương Tôn Phật
Thành tựu Nhật Mật Trí
Cả thảy Mật Chủng Trí
Truyền thừa pháp Bí Tạng
Hóa độ chư chúng sanh
Gieo mầm Bồ Tát Đạo
Mở bày pháp tướng môn
Thắng phục đại tà tâm
Xoay mạnh bánh xe pháp
Nơi hằng sa thế giới
Chấn động khắp mười phương
Chư Phật hiện phân thân
Nơi ba cõi sáu loài
Tùy tướng độ hình tướng
Tùy tâm độ thâm tâm
Tùy trí độ kẻ trí
Cõi thiên vương hộ thế
Rưới hoa cúng dường đó
Ca ngợi cùng tán thán
Chiêm ngưỡng tạng Bí Mật
Thành tựu nghĩa Bồ Đề
Thắng-Trí đại cảnh giới
Trang nghiêm các quốc độ
Giáo môn rất hiếm thấy
Tiếng phạn âm thâm diệu
Kết thành Mạn-Đà-La
Ẩn hiện trên bửu đảnh
Soi sáng giữa đêm tối
Cứu thoát chư chúng sanh
Dứt trừ phiền nảo loạn
2. Bồ Tát vâng pháp chỉ
Tu tập chẳng mệt mỏi
An ổn mà trụ vững
Nếu có Thiện Nam Tử!
Tu theo Thiện Trí Thực
Y pháp chẳng y nhơn
Cầu pháp chẳng cầu nhơn
Thân tâm được ngay thẳng
Tắm gội cho sạch sẽ
Trì tụng đại thần chú
Úm kiết đa rị kiết
Oai đức rất thù thắng
Hộ pháp đại hộ pháp
Trùm khắp hay che chở
Ủng hộ người trì đó
Thành tựu khó nghĩ bàn
Hàng phục đại Ác-Ma
Giúp trí huệ sáng suốt
Thấy được đạo chánh giác
Mong cầu các Tất-Địa
Làm vui đẹp lòng chúng
Tịnh trụ nơi tam muội
Mật trụ nơi thiền thất
Cứu khổ địa ngục hình
Thông suốt ở ba cõi
Mà diễn nghĩa kinh này
Nhẫn đến một bài kệ
Chúng liền được thoát khỏi
3. Chư Phật đủ tình thương
Là đấng Đại Thanh Lương
Mở con đường Diệu-Bí
Không lường sức phương tiện
Thân tịch tâm chẳng tịch
Ý tịch đạo chẳng tịch
Tà tịch chánh chẳng tịch
Mê tịch ngộ chẳng tịch
Ngủ tịch thức chẳng tịch
Các món pháp như thế
Khó lường khó suy gẫm
Thành tựu nghĩa Mật Môn
Nếu có kẻ bức não
Trù rủa bị thư chú
Tà Ma đến vây khổn
Các khổ bức nơi thân
Hành hạ rất đau đớn
Nghe được bổn kinh này
Các khổ nảo tiêu diệt
Chúng oán đều lui tán
4. Giả sử kẻ ác nhơn
Muốn hại kẻ thiện lương
Đang tu tập kinh này
Ác hại hườn về đó
Sức mạnh đại tự tại
Chư Phật đều hộ trì
Thân an tâm được tịnh
Nhờ đẳng thí vô úy
Mà chẳng động trần cấu
Nhà cửa hoặc xe báu
Voi báu hoặc tạng báu
Ngọc quí châu Ma Ni
Vợ con cùng thê thiếp
Dường như trong giấc mộng
Giác ngộ lẽ vô thường
Sống chết tợ áng mây
Tan biến trong chốc lát
Chúng sanh nhiều mê muội
Chẳng biết được Bí-Pháp
Là chỗ quí cao thượng
Chỉ tham sống sợ chết
Chạy lạc trong ngũ dục
Nơi Tam Giới hiểm nạn
Đọa lạc trong ác đạo
Chẳng có ngày ra khỏi
Thấy biết việc sai trái
Chẳng kềm được lương tâm
Mà mất cả cuộc đời
Ví như người bắt rắn
Biết nó có nọc độc
Nguy hiểm đến tính mạng
Nhưng vì sự sanh sống
Liều bắt chẳng kinh sợ
5. Như Lai bực giác ngộ
Chỉ bày các cảnh giới
Tu Tập Mật Thánh Hạnh
Gàn buộc các phiền nảo
Gói gọn tham Sân Si
Vào Bí-Mật Tổng Trì
Việc làm đáng kinh ngạc
Đại chúng đều tán thán
Cúng dường hương, hoa, quả
Vật báu của thế gian
Trời người đều tôn kính
Ưa vui pháp giải thoát
6. Chư Phật phi Chư Phật
Bồ Tát phi Bồ Tát
Chỗ khó gẫm khó suy
Làm sao bắt nắm được?
Bồ Tát chơn Bồ Tát
ChưPhật Hội Thượng Phật
Chẳng có chỗ đo lường
Trí Phật mầu vi diệu
Thành tựu kinh điển này
Nếu có ai in chép
Hoặc bảo người cùng chép
Đem hồi hướng công đức
Cho cả thảy chúng sanh
Chỗ trí huệ rất sâu
Huệ Thanh Bạch bậc nhất
Huệ Đăng Quang chiếu diệu
Huệ Viên Tịch thẳm sâu
Huệ Vô Sanh pháp nhẫn
Huệ Mật Môn tam muội
Huệ Kim Cang vững chắc
Huệ Viễn Ly xa lìa
Các món huệ như thế
Không lấy gì so sánh
Người trời nên cúng dường
Ủng hộ giữ gìn đó
7. HoặcNamTử! Nữ Nhơn
Y theo bổn kinh này
Thọ trì chuyên đọc tụng
Tâm ý để trong sạch
Suy ngẩm các nghĩa lý
Học Bí-Pháp Vô Thượng
Hồi hướng Đại Bồ Đề
Cùng pháp giới chúng sanh
Đặng công đức vô tận
Nếu có kẻ đọc tụng
Mà chẳng rõ nghĩa lý
Suy gẩm tâm cần cầu
Chư Phật hộ niệm đó
Khiến gặp Thiện Trí Thức
Vì đó dạy Mật-Pháp
Bí-Chú Đại Chuẩn Đề
Tấn tu chẳng thối chuyển
Thân tâm được giải thoát
Hiểu ý nghĩ Phật đạo
8. Thuở xưa Phật xuất thế
Ta theo Phật tu hành
Làm hạnh Bồ Tát đạo
Mà chẳng thấy chỗ hành
Tướng pháp mau thông suốt
Đặng chỗ chẳng nghĩ bàn
Ngoại đạo muốn phá hoại
Tìm chỗ hở thiếu sót
Mà tuyên bố trong chúng
Tất cả đều nghi lầm
Bỏ đi cẳng tiếc rẽ
Ta ẩn nhẩn chịu đó
Mà dốc tâm tu tập
Các tướng pháp rộng lớn
Tin tưởng Tạng Bí Mật
Của đức Phật Tối Sơ
Chịu đựng cơn đói lạnh
Sốt rét nóng run lên
Nước giải trào khóe miệng
Tưởng chừng đang vẩy chết
Gục ngã bên tàng cây
Âm thầm không ai biết
Tâm nguyện lành vô gián
Chẳng thay đổi chuyển động
Hôn mê thấy chư Phật
Dạy cho bổn kinh này
Chuẩn-Đề-Đại-Bổn-Tôn
Lòng vững chắc như núi
Trí cứng tợ Kim Cang
Hồi phục được sức khỏe
Cơn nóng lạnh chấm dứt
Nhờ bát sửa đàn na
Sáng suốt vào tam muội
Chuyển đổi các oai nghi
Tổng Trì môn Mật-Pháp
Hội tựu các phiền nảo
Vì đó diễn chánh Pháp
Chuyển Đại Tạng Mật Nghĩa
Thu phục bọn ngoại đạo
Chúng hội đều tôn trọng
Tán thán đại công đức
Cúng dường qui mạng Lễ
Đến nay vô số kiếp
Hạnh Bồ Tát chưa mãn
Nguyện lực vẫn duy trì
Đầy đủ các tướng tốt
Khó nói khó nghĩ bàn
Tuyên dương Bồ Tát đạo
Nammô Chuẩn Đề Hội Thượng Phật Bồ Tát (3 lần)

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ tám

Rắn độc quấn thân Bồ Tát.

Chúng sanh luống sợ nhuốm nghi tình.

Trong hào quang Thiên Nữ bổng hiện ra,

Câu thưa hỏi mọi người đều im lặng.

Quán Tự Tại nơi A Tỳ Địa Ngục,

Đến giải nghi chúng Bồ Tát ngạc nhiên

Trên hư không chư Phật đến hiện tiền,

Xưng danh Phật hiệu Bồ Đề Thánh Diện.

Bồ Tát quán mở nghi các ngã chấp.

Rộng siễn dương tướng pháp Mật Giáo môn.

* * *

Nam mô thường Trú Thập Phương Phật

Nam mô thường Trú Thập Phương Pháp

Nam mô thường Trú Thập Phương Tăng

Nam mô Chuẩn Đề Vương Phật (3 lần)

(Hết phẩm thứ mười bảy)
matnguyen  
#28 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ IX

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN – THIỀN NHÂN

PHẨM PHÂN BIỆT CÔNG ĐỨC THỨ MƯỜI TÁM


Lúc bấy giờ, ngài Chiết Độc Hành Giả cùng bốn chúng nghe đức Bồ Tát Kim Cang Tịnh Vương thuyết xong bài kệ. Mọi người đều thán phục sức tu tập mạnh nhanh không chướng ngại, vượt qua những hoàn cảnh nhứt sanh thập tử rất đáng được Trời, Người tôn trọng và kính ngưỡng. Trên hư không hoa cõi Trời hoa tự nhiên rãi xuống cúng dường nhóm đầy chật rừng Ô-Ta, tiếng nhạc âm trỗi dậy, đờn Tỳ Bà, Ống Tiêu, Ống Địch, có tiếng chư Thiên ngâm vịnh trầm bổng tán thán công hạnh Vô Thượng Đại Bồ Đề. Khi ấy ngài Chiết Độc Hành Giả ở trong chúng hội bước ra vi nhiễu chung quanh đức Phật Bồ Đề Thánh Diện rồi quỳ xuống chấp tay mà bạch rằng:
- Thế Tôn! Hàng thượng thủ Bồ Tát này đã từng cúng dường vô lượng vô biên công đức Phật, đã làm những Mật Hạnh khó làm, đã tu những pháp khó tu, đã từng theo các đức Phật học hỏi những môn học thâm áo, trí huệ siêu bạt khó ai sánh bằng. Chúng con hàng sơ học A-La-Hán làm sao có thể tận cùng được những món biện tài nhạo thuyết mạnh nhanh, chất chứa vô lượng tạng báu của chư Như Lai. Ngưỡng mong Thế Tôn từ bi chỉ dạy phân biệt công đức mà chư Lịch Đại Bồ Tát đã làm được, và so sánh những nhơn duyên trọn lành trọn sáng để chúng con noi theo tu mau chóng thành tựu đạo Bồ-Đề.
Đức Tối Sơ Bồ Đề Thánh Diện Vương Phật ngự trên tòa Liên Hoa Sư Tử nghe lời ấy rồi, bèn mĩm cười dạy rằng:
- Này các Thầy Tỳ Kheo! Pháp giới của chư Phật rộng lớn vô biên, phi hữu phi vô, hóa hóa mầu mầu, không lường không kể, không lấy gì so sánh được. Tướng pháp của giáo môn Mật Tông cũng lại như vậy. Tuy là tướng môn mà chẳng phải tướng môn, dẫu là hữu hạn mà chẳng hữu hạn, thấy biết mà dường như chẳng thấy biết gì, đi đứng nằm ngồi cũng lại như vậy. Các ông chớ vội khinh mà mắc tội đọa, vì tất cả các pháp đều là tạng Bí-Mật của chư Như Lai, đều là đạo tràng trang nghiêm thanh tịnh, đều là chỗ an trụ của chư Phật đã và đang tu tập các tướng môn hy hữu khó hiểu khó nói khó tin mà thành tựu đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
- Này các Thầy Tỳ Kheo! Nếu có người tu tập theo pháp tướng của Giáo môn Mật-Tông, sức tin tưởng mãnh liệt, không vin động chẳng thối chuyển. Tâm niệm dường như hư không mà thọ trì, đọc tụng, biên chép, giải nói kinh này, công đức của người nam kẻ nữ ấy không lấy gì so sánh được. Nếu đem ngọn núi Tu Di để trong lòng bàn tay việc ấy có thể làm được. Nhưng người thọ trì đọc tụng kinh này rất là hiếm có khó được. Nếu có người tu tập pháp biến hình lên đến cõi Trời Đế Thích dưới đến tận Âm Cung như dạo đi vào chỗ không người, việc ấy có thể làm được. Nhưng người thọ trì đọc tụng kinh này và tu tập các công hạnh Chánh-Giác rất là hiếm có khó được. Nếu có người lễ bái cúng dường bảy thứ báu, hết lời tán thán công đức của chư Phật, việc đó có thể làm được. Nhưng người thọ trì đọc tụng kinh này, sao chép, giải nói rất là hiếm có khó được. Vì sao? Vì kinh này là bực nhứt của các kinh, là chỗ quy thú của Chư Phật, là chỗ về nương vững chắc của vô lượng chúng sanh. Chỗ nào có bổn kinh này, xem như chỗ đó chư Phật đã an ngự rồi vậy.
- Này các Tỳ Kheo! Kinh này hay phát sanh ra trí huệ biện tài là chỗ vun nạp của chư Hiền Thánh, Ngoại Đạo và chúng sanh. Nếu có người thấy được bổn kinh này chỉ được một lần, do nhơn duyên ấy khiến người đó bỏ ác tâm mà tu tập theo đạo Chánh Giác. Nếu có người chiêm bao thấy hình tượng của Phật Mẫu Chuẩn Đề, do nhơn duyên ấy khiến người đó thọ trì đọc tụng bổn kinh này. Nếu có người bị thư chú của ngoại đạo trù yếm thập phần nguy hiểm, mà ở nơi kinh này chí thành niệm tưởng khiến các ác hại hườn lại chỗ cũ, thân tâm người đó chẳng tổn mãi lông. Nếu có người thành kính trì tụng kinh này, các tai nạn thống khổ, dịch bệnh, thù địch, các thế lực bên ngoài muốn ác hại đó đều chẳng đến được. Nếu có người nữ muốn cầu con trai con gái, hoặc thấy hình tượng Phật Mẫu Chuẩn Đề nghe danh hiệu hoặc trì tụng bổn kinh này khiến cho người đó tùy theo chỗ tâm nguyện đều được thành tựu. Nếu có người bị mù, què, câm, ngọng, điếc, lác hoặc ngu si điên dại gặp được bổn kinh này nghe thấy rồi được tụng lễ bái tùy hình tướng khiến các ác nghiệp mau chóng tiêu trừ, sanh đời sau đủ tướng mạo trượng phu, tu hành rốt ráo đều được thành Phật. Nếu chư Thiên cõi Trời Đế Thích muốn giữ vững vị trí của mình mà tu tập theo bổn kinh này hết lòng ân cần tôn trọng lễ bái, cúng dường thọ trì, đọc tụng, tôn thờ nơi Thiện Pháp Đường, thời vị Trời ấy thêm tuổi thọ đến vĩnh viễn, thường làm vị Đại Hộ Pháp an lạc cho người tu tập kinh này được mau chóng thành tựu sở nguyện. Nếu có người tu tập Thiền Thất chẳng thành tựu được đại nguyện Phật pháp mà gặp được bổn kinh này thời lý giải được các phương pháp đang tu tập, khiến cho tập khí phiền não liền được tiêu trừ, bổn nguyện do đây mà được thành tựu. Nếu có người nợ nần vây phủ quan lính đến bắt, do sức trì niệm thần chú Chuẩn Đề phát nguyện trọn đời tu tập theo bổn kinh này, khiến người đó liền được giải thoát. Nếu có người nhà bị cháy, nước trôi, anh em, cha mẹ quyến thuộc đều chết, nghèo khổ nghiệp thức nặng nề chẳng nơi nương tựa gặp được bổn kinh này lại ưa thọ trì đọc tụng tin tưởng siêng năng lễ bái, thờ kính sư trưởng, do bổn nguyện công đức quyến thuộc đầy đủ giàu vui hạnh phúc được nhiều người kính trọng. Nếu người nữ có con nhỏ hoặc một tuổi, hai tuổi cho đến mười tuổi bị Ma quái ám ảnh khiến trẻ nhỏ ốm yếu sắp chết, gặp được bổn kinh này, người nữ ấy hay thọ trì đọc tụng thành tâm cầu nguyện nơi Phật Mẫu Chuẩn-Đề rồi hồi hướng phước báu cho đứa trẻ, lấy nước trên bàn Phật cho trẻ uống đó lần lần Ma quái biến mất liền được giải thoát.
- Này các Thầy Tỳ Kheo! Công đức trì tụng kinh này rất hiếm quí là tạng pháp Bí Mật của mười phương chư Phật hay giúp cho kẻ khổ được vui, giúp cho kẻ ngu được trí, giúp cho người ác hườn thiện, giúp cho người trí được đạo, giúp cho kẻ tu mau chứng đắc đạo quả, khó thể lường được pháp môn đại phương tiện trừ tà hộ chánh thành tựu vô lượng vô biên công đức. Kinh này là vua trong các kinh, ví như ngọn tháp cao chọc trời không có ngọn tháp nào vượt qua. Kinh này cũng lại như vậy, có đầy đủ bổn đại thệ nguyện công đức, hàng phục Ma chúng và Ngoại Đạo, là chơn lý siêu mầu trong các bộ kinh. Ví như trong các vầng mây lớn trên nền trời,thì Thái Hư là lớn hơn hết. Cũng vậy kinh này ưa xuất sanh trí huệ rộng lớn bực bực nhứt, sức nhạo thuyết biện tài không cùng tận mà hàng Thanh Văn, Duyên Giác cần phải tu cần phải học. Bấy giờ đức Tối Sơ Bồ Đề Thánh Diện Vương Phật nói xong lời này cùng với chúng Bồ Tát thu nhiếp phân thân trở về bổn xứ. Đức Bồ Tát Đạo Sư Pháp Tạng muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:

1. Hay thay đấng Viên Tịch
Bực Trường Tịch Vô Ngại
Đến đi bằng phân thân
Ở giữa nơi đại chúng
Chỉ bày nghĩa Mật Tạng
Thông suốt lòng chúng sanh
Ưa thích các món Pháp
Tánh tướng gồm chứa đủ
Tùy theo các căn cơ
Hiền kiếp, trung kiếp thảy
Mạt Kiếp pháp chẳng còn
2. Bồ Tát đại thiện thệ
Sanh vào đời Mạt pháp
Thuở quá khứ đời ác
Ngoại đạo nhiều tranh chấp
Sanh sống bằng thế lực
Không có chút đạo nghĩa
Tranh đấu không mệt mỏi
Ở nơi đời quá khứ
Mười phương các đức Phật
Siểng dương pháp Mật Giáo
Tại quốc độ Thượng Hoa
Bồ-Tát vâng ý chỉ
Giữ gìn tạng Bí-Mật
Của đức Phật A-Súc
Nín lặng mà nhập diệt
Không ai tìm thấy nữa
Từ đó như chấm dứt
Các Bồ Tát thượng thủ
Nghe lời Phật phó chúc
Im lặng không nhắc đến
Tiệm tu và chỉ quán
Niệm danh hiệu chư Phật
3. Lúc Pháp nhược Ma cường
Ngài thị hiện Bồ-Tát
Danh Thiên Thủ Thiên Nhản
Vô Ngại Đại Bi Tâm
Xuất hiện như điển chớp
Thần Bí Đại Mật Môn
Mặt sắt mười một đầu
Lấy hiệu Quán Tự Tại
Tu thành Tô-Tất-Địa
Thắng pháp phá Ma pháp
Thị hiện muôn nghìn tay
Ẩn tàng vô số mắt
Ánh sáng chiếu lấp lánh
Bửu bối hàng phục Ma
Quỉ dữ đều kinh sợ
Chấn động Đại Ma Vương
Rung rinh cả trời đất
Ánh chớp nhoáng sấm sét
Cuồn phong xô bạt nước
Khuấy động Đại Kình Ngư
Núi đất đá tung tóe
Như trận đại hồng thủy
Lửa dữ tràn khắp nơi
Sức mạnh dễ bức phá
Không có gì cản nổi
Sóng thần cuồn cuộn lên
Như một cơn thịnh nộ
Vũ trụ đầy u ám
Che đậy cả bầu trời
4. Xuất hiện đấng cứu thế
Dập tắt các Ma pháp
Im lặng dừng chuyển động
Không ai có thể ngờ
Vũ lôi động địa chấn
Cuồn cuộn đại phong ba
Thoáng phút giây biến mất
Thanh tịnh Phật quốc độ
Chúng Bồ Tát ngơ ngác
Sức oai thần vô hạn
Không có gì sánh nổi
Nơi thân thể của Ngài
Quán Tự Tại Bồ Tát
Khến mọi người nghi ngờ
Chẳng thể tin tưởng được
Nơi thế giới hư không
Vọng vang tiếng chư Phật
Tán thán Phật Tối Sơ
Bồ Đề Thánh Diện Vương
Hiện thân làm Bồ Tát
Trời, Người đều tôn thờ
Cúng dường đức Phật đó
Mưa hoa nhóm như núi
Trống trời tự nhiên vang
Tiếng ca ngâm trầm bổng
Tán thán nơi thân Phật
Vì ủng hộ kinh này
Ánh sáng hơn nhựt nguyệt
Trí huệ tợ lưu ly
Thông thấu cả ba cõi
Uy lực rộng mênh mông
Trang nghiêm đại oai đức
Trong hào quang xanh biếc
Phát ra đại bổn nguyện
Cứu độ chư chúng sanh
Công đức vô cùng tận
5. Nếu có Thiện Nam Tử!
Đem hết lòng cung kính
Tu tập kinh điển này
Tin tưởng rất sâu chắc
Sức tinh tấn năng động
Không có gì lay chuyển
Như Pháp-Tướng thường trụ
Giúp đó được giải thoát
Thành tựu đạo Bồ Đề
6. Sức mạnh bổn kinh này
Của ba đời chư Phật
Lấy trí nhỏ so sánh
Chẳng thể đo lường được
Sự mầu nhiệm trong sáng
Thu hút vô lượng chúng
Thành tựu bổn kinh này
Nhanh như một tia chớp
Sa số các Phật độ
Không tính đếm thí dụ
Đều khen ngợi tán thán
Những tướng pháp vi diệu
Của giáo môn Mật Tông
7. Nếu có người tin tưởng
Ý niệm thật bền chắc
Thọ trì hay đọc tụng
Biên chép hoặc giải nói
Cúng dường bổn kinh này
Đem so sánh công đức
Phước ấy vô cùng tận
8. Nếu có Thiện Nam Tử!
Cùng với Thiện Nữ Nhơn!
Ở nơi đời Mạt-Pháp
Cung kính đức Phật-Mẫu
Chuẩn-Đề Đại Bổn Tôn
Dâng hương hoa lễ bái
Rồi trì tụng kinh này
Đem công đức hồi hướng
Khắp cùng các chúng sanh
Cha mẹ nơi đường dữ
Hầm lửa của ác đạo
Hoặc kiếm đao chém chặt
Tức thời liền giải thoát
Không lường sức mầu nhiệm
Oai thần như ánh chớp
Cảm ứng nghiệm tùy thời
Vãng sanh Cực-Lạc quốc
9. Nếu người bị quỉ ám
Hoặc kẻ điên mất trí
Thân chủ vì thương yêu
Trang trí nên tịnh thất
Bày cúng các hương hoa
Xông hương trầm, hương bột
An tất hương, muối hột
Mà cúng Phật Chuẩn-Đề
Cầu nguyện lòng thành kính
Trãi qua hăm mốt ngày
Dùng nước trên bàn Phật
Rãi lên đầu khổ nhơn
Hoặc mặt mắt, thân thể
Khiến đó liền thức tỉnh
Mà trở lại bình thường
Quỉ mỵ liền tan biến
Do nhơn duyên đầy đủ
Khiến gặp bổn kinh này
Tụng trì giữ gìn đó
Trãi qua sa số kiếp
Lưu chuyển bổn Mật tạng
Đến hằng sa thế-giới
Tuy gặp nhiều Ma nạn
Cản trở pháp chánh giác
Của Phật Mẫu Chuẩn-Đề
Bánh xe pháp mầu nhiệm
Phân bố các thời kỳ
Sanh sản Đại Pháp Sư
Bí Sô Đạt Ma Pháp
Mật Chủ Trụ Trì Pháp
Luân Vương Đại Tạng Pháp
Giáo chủ Tỳ Lô Pháp
Minh chủ Đạo Sư Pháp
Thiền Tịch Dõng Mãnh Pháp
Tổng Trì Án Ma Pháp
Nối nhau không chấm dứt
Để giữ gìn kinh này
Lưu bố các quốc độ
Làm lợi ích chúng sanh
Sức bền trí siêu bền
Thân tâm như vách núi
Im lặng như khoảng không
Chúng Ma đều kinh sợ
Chẳng biết pháp Bí-Mật
Quyền lực khó nghĩ bàn
Nhanh chóng không lường được
Hữu vi và vô vi
Không có chỗ sơ hở
Nếu so sánh phân biệt
Đo lường tạng Bí Pháp
Cũng không thể làm được
Hoặc tính đếm thí dụ
Xét nét từng câu chữ
Quan sát nghĩa kinh này
Để tìm lỗi đúng sai
Cũng không thể làm được
Giả sử chỗ sai sót
Bị phân biệt rành mạch
Khiến đó bỏ ác niệm
Mà tán tụng kinh này
Chúng sanh lần tin tưởng
Thọ trì tạng Bí-Yếu
Cúng dường lòng thành kính
Bảo vệ rất kiên cố
Mà sanh Bồ-Tát hạnh
Tu tập chỗ thanh vắng
Suy diễn nghĩa kinh này
Thân tâm bất động chuyển
Phá hoại các kiết sử
Thành tựu đại Bồ-Đề
Nam mô Chuẩn-Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)

(Hết phẩm thứ mười tám)
matnguyen  
#29 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ IX

MẬT SƯ: THÍCH GIÁC TIẾN – THIỀN NHÂN

PHẨM ĐẠI HIỀN BỒ TÁT THỨ MƯỜI CHÍN


Lúc bấy giờ ngài Quảng Bát Đại Hiền Bồ-Tát nương sức oai thần của bảy mươi ức cu chi đức Phật đến giữa chúng hội, vi nhiễu quanh đức Phật Mẫu Chuẩn Đề rồi quỳ xuống chấp tay bạch rằng:
- Thế Tôn! Chúng con muốn thủ hộ kinh này, theo lời Phật dạy hàng Bồ-Tát chúng con vì muốn làm lợi ích cho tất cả chúng sanh trong đời Mạt-Pháp sau tu tập theo pháp môn phương tiện của giáo môn Mật-Tông, mà đến đây cầu Phật nạp thọ lời thỉnh cầu của chúng con, lưu bố kinh điển này trong hằng hà sa cõi nước được chỗ tiện lợi. Con nay thuyết Trì-Cú thần chú rằng:
A tri hòa tri na tri cu na tri, đế lệ sa la ba đề, A na ba đề, ba na đề, ba na đề, ba na ca hòa ni, ma ha ca hòa ni sĩ Lâm bộ Lâm.
Đây là bài thần chú của bảy mươi hai ức đức Phật đã nói. Con nay nương sức oai thần của chư Phật trùng tuyên lại vì để giữ gìn thủ hộ kinh này như giữ gìn tròng con mắt của mình. Nếu có kẻ ủy báng xâm tổn nơi kinh này, thà chúng con chịu đựng mọi sự ngục hình đau đớn, thân thể bị chém chặt máu chảy khắp thân nơi nghìn muôn ức kiếp cũng không hối hận, hơn là thấy người ủy báng kinh này.
- Thế Tôn! Sức mạnh của Trì Cú Thần chú này có một năng lực mầu nhiệm khó có thể nghĩ bàn, khiến cho kẻ có nhiều ác niệm đều bị hàng phục. Những hạng người hung dữ đâm cha giết chú phá hoại sớm làng muốn đến phá hoại người trì tụng kinh này. Do sức mạnh của Trì Cú Thần chú khiến kẻ đó bị thu phục nhanh chóng. Các thứ Sư Tử, Hổ, Lang, Voi dữ do sự sai khiến của bọn ngoại đạo muốn ác hại người trì tụng kinh này. Do sức oai thần Mật-Niệm Trì Cú Thần chú khiến cho các ác thú bỏ tánh hung dữ liền được giải thoát. Nếu có kẻ bị xúi giục hoặc mua chuộc để hảm hại người trì tụng kinh này. Do sức Nhiệm Mật của Trì Cú thần chú, kẻ ác trở nên hiền hậu. Nếu có người bị kích động do sự hiểu lầm, dùng miệng lưỡi để chửi rủa người trì tụng kinh này, phải biết sức mạnh thần kỳ của Trì Cú thần chú kẻ đó tự im lặng hiểu được sự thật ăn năng hối cải. Nếu có kẻ oán thù muốn giết hại người trì tụng kinh này, đến khi gặp mặt nhau, oán thù tiêu mất. Do sức trì tụng Trì Cú thần chú các oán địch đều lui tán.
- Thế Tôn! Hàng hà sa các chúng đại Bồ-Tát nghe đặng chú Đà Ra Ni, đều đến thủ hộ kinh đệ nhất Chuẩn Đề Bổn Tôn thành Phật tâm yếu này. Kinh này là vật báu trong các kinh được lưu hành trong cõi Diêm Phù Đề. Nếu có người thọ trì, đọc tụng, nghĩ nhớ, biên chép, giải nói đều là do sức thần của Trì Cú thần chú cảm ứng nên. Nếu có người thọ trì đọc tụng hiểu nghĩa chơn chánh đúng như pháp mà tu hành, sâu trồng cội lành nơi hằng hà sa các đức Phật, người ấy được Phật thọ ký, sau khi mạng chung sanh về cõi trời Đế Thích.
- Thế Tôn! Sau khi Như Lai diệt độ, trong đời Mạt-Pháp con dùng sức bổn nguyện thần thông mà giữ gìn kinh này lưu bố rộng nơi các quốc độ trong mười phương cõi nước.
Bấy giờ Phật Mẫu Chuẩn Đề khen rằng:
- Hay thay! Hay thay! Đại Hiền Bồ-Tát! Ông có thể hỗ trợ kinh này làm lợi ích cho chúng sanh đời sau. Ông đã thành tựu được bất khã tư nghì công đức, thật hành nguyện thần thông để giữ gìn kinh này. Ta dù ở nơi xa các thế giới khác cũng phân thân đến mà ủng hộ cho đó.
- Này Đại Hiền Bồ-Tát! Nếu có người nam kẻ nữ nào thọ trì, đọc tụng, biên chép, giải nói kinh này, phải biết người đó là sứ giả của Như Lai, ngồi trong nhà Như Lai, ăn cơm Như Lai, nói pháp Như Lai, được Như Lai lấy y trùm đó và thọ ký đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Người đó ở nơi kinh sách của Ngoại Đạo tìm hiểu nghĩa lý để dạy đạo thuận theo chánh pháp. Người ấy hay gần gũi kẻ ác, hàng thịt, thợ săn, kẻ buôn bán sắc gái lòng chẳng ngay thật v.v… mà vì đó thức tỉnh mê tình, tháo bỏ ba độc, đoạn trừ tứ tướng, các sự ganh ghét nảo hại chẳng thể đến được. Người ấy ít muốn biết đủ vì để thọ trì thủ hộ kinh này thành tựu chúng sanh đến chỗ thật tướng. Người này chẳng bao lâu đến nơi đạo tràng, phá các Ma chúng thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
- Này Đại Hiền Bồ-Tát! Nếu ở đời ác sau có người thọ trì đọc tụng kinh điển đại thừa Đệ Nhứt Chuẩn-Đề Bổn Tôn này, người đó chẳng để tâm ham các món y phục, lụa là, giường nằm, vật nuôi sống, vàng bạc châu báu. Vì do chẳng mong cầu mà ở nơi đời đặng hưởng phước báu đầy đủ chẳng hề thiếu sót. Người này từ nơi xa bước đến đều được mọi người hoan hỷ đón rước như kính Phật vậy.
- Này Đại Hiền Bồ-Tát! Nếu có người thọ trì kinh điển này, người đó chẳng ưa nhìn lỗi quấy của kẻ khác, chẳng hay nghi ngờ, lời nói chơn thật, tướng hảo quang minh, răng trắng như hạt bắp, da dẽ mịn màng, miệng hình cánh cung trơn bóng, mũi cao thẳng đứng, mặt mắt vuông rộng, chơn mày cong như lá liễu, trán rộng nước da trắng hồng, đi đến đâu cũng được mọi người tôn kính. Đó là do sức tin tưởng tu tập sâu chắc nơi kinh điển đại thừa rộng lớn này và nhờ sức thần của bảy mươi hai ức câu chi đức Phật cảm ứng nên như thế. Bấy giờ ngài Quảng Bát Đại Hiền Bồ-Tát muốn tuyên lại nghĩa trên mà nói kệ rằng:
1. Thế Tôn đức thượng diệu
Dùng phương tiện Mật Giáo
Mà chẳng phải Mật Giáo
Chúng sanh luống nghi lầm
Chẳng biết chỗ chơn thật
Nghi ngờ sanh lỗi quấy
Chư Phật đấng Tịch Trụ
Mật trụ nơi giải thoát
Phản trụ kiếp luân hồi
Không ai thể ngờ được
Bực Tối Thượng Mật Chủ
Đạo chủ của Thiên Tiên
Giáo chủ của ba cõi
Minh chủ của bốn loài
Pháp chủ của Thánh Nhơn
Diệu chủ của Bồ-Tát
Thông đạt pháp Mật Quán
Hằng sa môn tam muội
Xuất nhập đại tự tại
Chỉ bày chỗ chơn lý
Thuyết giáo bổn kinh này
2. Chúng con hàng Bồ-Tát
Vâng ý chỉ của Phật
Mà giữ gìn Y-Báo
Chánh-Báo cho đời sau
Chúng sanh căn cơ thấp
Thấy được bổn kinh này
Thực hành Bồ-Tát đạo
Thuần thục các căn tánh
3. Nếu có Thiện Nam Tử!
Hoặc chư Thiện Nữ Nhơn!
Nghe kinh điển đại thừa
Một bài kệ bốn câu
Suy nghĩ và hồi tưởng
Tâm niệm lần xoa dịu
Bỏ ảo giác nghiệp báo
Chuẩn bị cuộc hành trình
Bước lên đường giải thoát
Tu tập kinh điển này
4. Các Nam Tử Nữ Nhơn!
Nếu có người trì tụng
Trì Cú đại thần chú
Ác niệm mau hàng phục
Phiền nảo đều qui thú
Kẻ ác muốn ác hại
Nơi thân người trì chú
Khiến đó mất phương hướng
Việc ác đều vô hại
Hoặc có kẻ hung dữ
Đâm cha hoặc giết chú
Muốn xâm hủy người đó
Do sức trì chú này
Kẻ đó chẳng đến được
Hoặc có kẻ lầm lẫn
Bị kích động tinh thần
Tâm sân hận nổi lên
Muốn ám hại người đó
Do sức trì chú này
Sự lầm lẫn tan biến
Hoặc Ngoại Đạo xui khiến
Sư Tử, Hổ, Ác Lang
Voi điên cùng Báo dữ
Quỉ Mỵ, Vọng Lượng thảy
Bàn Trà, Cưu Bàn Trà
Chúng Tỳ Ma Dạ Ca
Hùng hỗ mà kéo đến
Để xâm hại người đó
Do sức trì chú này
Ác tánh của muôn thú
Đều trở nên lắng dịu
Hiền hậu dễ sai khiến
Hoặc gặp kẻ oán thù
Sắp đến chỗ tử thần
Ác nhơn thấy người đó
Do sức trì chú này
Gươm đao bỏ xuống đất
5. Các Nam Tử! Nữ Nhơn!
Kinh này là bực nhứt
Đứng đầu trong các kinh
Chư Phật mười phương cõi
Đều tán dương ca ngợi
Hằng sa đại Bồ-Tát
Nhóm chúng đến nghe Pháp
Mà thủ hộ kinh này
Nếu có kẻ in chép
Hoặc giải nói kinh này
Tùy thuận Thế Tục đế
Trích giảng các nghĩa lý
Khiến chúng sanh thuần thục
Quy thú kinh điển này
6. Trong đời ác Mạt Pháp
Người trì tụng kinh này
Hoặc bảo người khác trì
Rất hiếm có khó được
Thân tâm giữ kiên cố
Bỏ lại các vật chất
Tôi tớ và sản nghiệp
Vợ con cùng quyến thuộc
Vàng bạc các món báu
Lìa ác chẳng thọ ác
Theo phúc báu thanh tịnh
Của Chư Phật, Bồ-Tát
Do quả báo như vậy
Đời đời thân tướng tốt
Đầy đủ tướng trượng phu
Lần đến chỗ đạo tràng
Phá hoại quân sanh tử
Ác Ma đều lui tán
Thành Vô Thượng Chuẩn-Đề
Lúc Phật nói phẩm đại Hiền Bồ-Tát này có hằng sa vô lượng chúng Bồ-Tát đặng các môn tam muội Đà Ra Ni Tổng Trì. Cõi Tam Thiên quốc độ chỗ chư Bồ-Tát an trú đều đủ đạo hạnh của bực Đại Hiền Bồ-Tát.
Phật nói kinh này rồi, Đại Hiền Bồ-Tát và các vị Đại Bồ-Tát, Uất Đơn Đầu, Thiện Long Hành Giả v.v… Các vị Thanh Văn, Duyên Giác, Trời, Rồng, Nhơn Phi Nhơn, tất cả đại chúng đều rất vui mừng thọ trì lời Phật, rồi làm lễ mà lui ra.
* * *

KINH CHUẨN ĐỀ BỔN TÔN

Quyển thứ chín


Phân biệt công đức, La Hán trình thưa. Phật tối sơ dạy tướng pháp lọc lừa, nói nhơn địa tu hành kinh Mật Giáo, thành tựu pháp kinh này rộng lưu bố. Cõi Diêm Phù Mật Tạng được siễn dương. Ngài Đại Hiền tuyên bày sức thần chú. Phật Chuẩn Đề ngợi khen, chúng sanh hoan hỷ, pháp hội mừng vui.

Nam mô thường trú thập phương Phật

Nam mô thường trú thập phương Pháp

Nam mô thường trú thập phương Tăng

Nam mô Chuẩn-Đề Vương Phật.

* * *

BÁT NHÃ BA LA MẬT ĐA TÂM KINH
Thi hành bát nhã ba la
Không còn dính mắc trẻ già tử sanh
Sắc là vô vị vô danh
Nếu không sắc ấy biến thành viễn vong
Xét rằng ngủ uẩn đều không
Cũng nhờ phép ấy tỏ thông đạo màu
Mê tình chẳng chấp gồm thâu
Không còn giải thoát có đâu luân hồi
Không sanh diệt không cuốn lôi
Cấu tịnh chẳng nhiễm tài bồi phước duyên
Đoạn lìa các mối oan khiên
Trần ai bỏ lại bên miền dương gian
Sáu căn sáu thức ẩn tàng
Chẳng còn di động đạo vàng chiếu soi
Tinh thần Mật pháp cao ngôi
Làm cho trí huệ có rồi hườn không
Chuẩn Đề Phật Mẫu tâm tông
Quyết chẳng thối chuyển phá dòng sông mê
Pháp thân sống ở thác về
Có chi sanh diệt nảo nề thân tâm
Không là bát nhã hành thâm
Đời mê đạo giác lỗi lầm cũng không
Đà ra ni chú tỏ thông
Viễn ly tứ khổ cũng lìa tam tâm
Bồ-Đề tự tánh vốn không
Nếu chẳng giác ngộ khó mong sao bì
Đạo là Bí Mật vô vi
Hữu vi nếu bỏ là đi sai đường
Vô chứng vô đắc vô thường
Nếu không chứng đắc oan ương vẫy đầy
Tinh thần giác ngộ từ đây
Ấy là Mật Giáo hiển bày gần xa
Vào trong Bát-Nhã ba la
Tâm vô quái ngại cũng là Phật thân
Huệ quang soi chiếu trong trần
Khiến cho cõi ác lần lần trang nghiêm
Ba đời chư Phật khó tìm
Hôm nay thấy được sanh niềm hân hoan
Chí tâm dưới ánh đạo vàng
Ma quân chẳng có Niết Bàn cũng không
Hiển bày thần chú Mật Tông
Đại Minh vô thượng tâm không ngại gì
Vô đẳng đẳng chú huyền vi
Trừ tiêu tai nghiệp kiên trì bất hư
Quyết lòng vào trí vô sư
Vượt qua cơn bão thuyền từ đưa sang
Đến nơi bờ giác nhẹ nhàng
Đặng thành chánh quả cứu toàn chúng sanh
Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.
TỈNH GIÁC
Cõi mê trong kiếp muộn màng
Cũng như hình bóng theo làn mây bay
Có sanh trước mặt hôm nay
Đến mai biến mất đổi thay bất ngờ
Bây giờ sức mạnh thờ ơ
Bịnh đau mấy chốc đến hồi phân ly
Giàu nghèo đẹp xấu gan lì
Không ai tránh khỏi đường đi diêm đình
Hãy mau giác ngộ câu kinh
Hiện tiền đắc độ chúng sanh hưởng nhờ
Nam mô A Di Đà Phật (10 biến)
CHÚ TIÊU TAI
Nguyện ngày an lành đêm an lành
Ngày đêm sáu thời đều an lành
Tất cả nạn tai đều tiêu mất
Nguyện chư Thánh tăng thường ủng hộ
Thiên Thần địa vật soi sáng khắp
Phù trì nghiêm mật người tu hành
Phá tan bệnh tật và nghiệp chướng
Giữ gìn đất địa tạo nguồn thương
Dứt trừ những cảnh gây ác nghiệt
Khói tan lửa tắt gió hòa vui
Bao cơn thịnh nộ và hạn hán
Thế giới an lành hết trái ngang
Nguyện ngày an lành đêm an lành
Ngày đêm sáu thời đều an lành
Tất cả nạn tai đều tiêu mất
Nguyện chư Bồ-Tát đều ủng hộ
Hung thần ác tặc đều quy thú
Ma nhơn hết thảy vì sự tu
Theo đường chánh đạo vui giác ngộ
Không còn khổ nảo với oán thù
Địa ngục A-Tỳ nhiều sanh tử
Tai ương muôn kiếp xóa dứt mau
Trừ tà ác chú hườn lại đó
Qui hướng thiền môn bỏ ác tâm
Dây oan gàn buộc nay lại mở
Kiếp người tăm tối bỗng sáng ra
Nguyện ngày an lành đêm an lành
Ngày đêm sáu thời đều an lành
Tất cả nạn tai đều tiêu mất
Nguyện chư Phật pháp đều ủng hộ
Nam mô Hộ Pháp chư thiên Bồ-Tát (3 lần)
TÁN PHẬT
Chuẩn Đề Phật Mẫu đức oai nghiêm
Tịnh chú Đà La mãi im lìm
Bồ-Tát quảng tu nơi thiện niệm
Thế gian độ khắp hết u phiền
Nam mô Giáo chủ Tỳ Lô Giá Na Chuẩn-Đề Vương Phật
CHÚ ÔNG TIÊU
Án!!! Tiêu Diện đại sĩ diệm cụ quỉ vương
Giảo hai tay quỉ sợ thần kinh
Trừng đôi mắt yêu tinh vỡ chạy
Le lưỡi ra lửa cháy rần rần
Đầu ông đội Tam Sơn ngủ nhạc
Chân bước ra triệu tập các đảng cô hồn
Hỡi các Đảng Cô Hồn!
Mau trở về thọ trì Mật pháp
Nam mô Trừ Tà Hộ Chánh Tiêu Diện Đại Sĩ Bồ Tát (3 lần)
Ma Ha Bát Nhã Ma La Mật Đa
Nam mô Chuẩn-Đề Vương Phật (10 lần)
Nam mô Uế Tích Kim Cương Bồ Tát (3 lần)
Nam mô Mật Tích Kim Cương Bồ Tát (3 lần)
Nam mô Quán Thế Âm Bồ-Tát (3 lần)
Nam mô Đại Thế Chí Bồ-Tát (3 lần)
Nam mô Địa Tạng Vương Bồ-Tát (3 lần)
Nam mô Đạo Tràng Chuẩn Đề Hội Thượng Phật Bồ-Tát (3 lần)
NGUYỆN HỒI HƯỚNG
Khi con tụng niệm vừa xong
Nguyện đem hồi hướng hồng ân cao dày
Nguyện lên Phật Tổ Như Lai
Các vì Bồ-Tát thần oai diệu huyền
Nguyện nhờ phước đức vô biên
Thánh thần hộ độ nhơn duyên căn lành
Nguyện cho cả thảy chúng sanh
Cửu huyền thất tổ siêu thăng Liên đài
Nguyện cho cửu phẩm cao ngai
Khiến cho nội ngoại sớm mai trở về
Nguyện cùng ánh đạo Bồ-Đề
Cô hồn các loại cận kề quê xưa
Nguyện tu Mật Giáo đại thừa
Âm siêu dương thới cũng vừa độ qua
Nguyện cho Phật Tử gần xa
Khắp trong thân quyến trẻ già an khương
Nguyện cho đất nước quê hương
Mưa hòa gió thuận tình thương dồi dào
Nguyện vì Phật pháp thanh cao
Xin đem phước đức rưới vào ngục môn
Nguyện lên các đấng Thế Tôn
Huệ quang khai mở linh hồn chúng con
Nguyện cùng Thiên Địa núi non
Chẳng còn lay chuyển sắc son chứng lòng
Nguyện cho được trí rảnh không
Đắc thành chánh giác tâm tông lưu truyền.
PHÚNG KINH
Tụng kinh công đức tuyệt vời
Xin đem hồi hướng khắp người gần xa
Chúng sanh pháp giới Ta Bà
Mau về cõi Phật Di Đà Tây Thiên
NGUYỆN TIÊU
Nguyện tiêu tan chướng não phiền
Nguyện thành trí huệ vô biên tuyệt vời
Nguyện bao nghiệp tội xa rời
Nguyện thành Bồ-Tát đời đời độ tha.
NGUYỆN SANH
Nguyện về tịnh độ nước nhà
Hoa sen chín phẩm là cha mẹ mình
Hoa khai ngộ pháp vô sanh
Bất Thối Bồ Tát bạn lành vựa nương
HỒI HƯỚNG
Nguyện đem công đức lành
Hồi hướng cho tất cả
Chúng con với chúng sanh
Đều chứng thành Phật quả
TỰ QUY-Y
Tự quy-y Phật
Cầu cho chúng sanh
Hiểu rõ đạo lành
Phát lòng vô thượng
Tự quy-y pháp
Cầu cho chúng sanh
Kinh luật hiểu rành
Trí huệ như biển
Tự quy y tăng
Cầu cho chúng sanh
Hiệp chúng đồng tình
Chẳng hề trở ngại
PHỔ TỐNG
Nhất tâm thỉnh Phật mười phương
Chư Hiền Thánh chúng mở đường Lạc Bang
Oai nghi Phật Mẫu rõ ràng
Thanh Văn, Duyên Giác hai hàng vây quanh
Thiên Long Bát Bộ oai danh
Thiên Vương hộ Pháp tâm lành chứng tri
Bây giờ khóa lễ qui y
Đã xong thỉnh rước các ngài hồi cung.
Chơn ngôn thần chú cẩn đương trì tụng:
Án giả lễ chủ lễ, chuẩn nê nghiệt xa nghiệt xa. Bà nga phạ để, bà phạ bà phạ Nẫm bổ noa ra nga. Ma na giả ta phạ ha (3 lần).

UserPostedImage

UserPostedImage

(LINH PHÙ PHẬT MẪU)

* * *

UserPostedImage

UserPostedImage

CHUẨN ĐỀ CỬU THÁNH TỰ CHÂN NGÔN


* * *

HẾT
TBT  
#30 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
Originally Posted by: thienhuunhi Go to Quoted Post
dao huu len nha sach tai Sieu Thi Phap Hoa .chua Pho Quang ,64/3 Pho Quang ,P2,Q.Tan Binh DT 0838451828 Hoac Hotline : 0933388668 (Phong Phap hanh kinh sach )


A Di Đà Phật, mình đã liên hệ để hỏi, người ta nói không có bán, ai biết bán ở đâu thì đăng tin lên cho mọi người nhé, A Di Đà Phật.
sashuleshundhe  
#31 Đã gửi : 31/05/2014 lúc 07:29:34(UTC)
Guest

Danh hiệu: Guest

Nhóm: Guests
Gia nhập: 21-05-2014(UTC)
Bài viết: 0

Được cảm ơn: 93 lần trong 73 bài viết
minh cung muon duoc nhu vay
Ai đang xem chủ đề này?
Guest (2)
2 Trang<12
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.